Vụ án âm dương

Chương 3

05/08/2024 19:28

Tôi đi theo cảnh sát Trang, anh ấy khoảng 28, 29 tuổi, cơ thể cường tráng, lông mày đôi mắt sâu, làm việc rất mạnh mẽ quyết liệt.

Sau khi lướt nhanh qua con đường quen thuộc, tôi theo anh ấy đi đến đại học Hoài Bắc.

Thanh ngang mở ra, các nhân viên bảo vệ mặc đồng phục đen nghiêm túc kiểm tra giấy tờ.

Cảnh sát Trang nhân cơ hội đến phòng an ninh, sao chép đoạn video giám sát trong gần một tháng qua rồi hỏi: "Trường này có khoảng bao nhiêu người?"

"Khoảng hai mươi nghìn người."

"Ừm… cậu đã từng gặp qua Liễu Dụ Trân chưa? "

"Trước đây tôi không có ấn tượng gì, nhưng sau khi tin tức được phát sóng, bây giờ toàn trường đã biết về chuyện đó.” Như thể đây là điều không thể thảo luận ở trường, nên nhân viên bảo vệ hạ thấp giọng ghé vào tai cảnh sát Trang.

"Gần đây cậu có thấy bất kỳ người khả nghi nào ra vào khuôn viên trường không?"

"Không có, trường học của chúng tôi quản lý rất nghiêm ngặt, sinh viên đều phải đăng ký khi ra vào trường.” Nhân viên bảo vệ phủ nhận, cầm cuốn sổ đăng ký ra vào trên bàn và đưa cho anh ấy.

Cảnh sát Trang lật qua cột đăng ký của những ngày tôi gặp t/ai n/ạn, những người đăng ký trên đó không là phụ huynh của sinh viên thì cũng là nhân viên bảo trì.

Anh ấy cất sổ đăng ký vào túi vật chứng, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn nhân viên bảo vệ trước mặt, người này khoảng 21, 22 tuổi, cao khoảng một mét tám, không quá cường tráng, nhưng khá phù hợp với gu thẩm mỹ của các cô gái hiện nay.

Cảnh sát Trang hỏi anh ta giống như đang nói chuyện phiếm: "Tên anh là gì? Thấy anh còn trẻ như vậy, sao lại đi chọn làm nhân viên bảo vệ vậy?"

"A.” Hình như anh ta không ngờ rằng anh ấy lại hỏi loại câu này, anh ta ngượng ngùng gãi gáy, giải thích: "Tôi tên là Vương Nghị, sau khi tôi tốt nghiệp trung học phổ thông thì thành tích không tốt nên tôi đã bỏ học. Từ đó đến nay tôi vẫn luôn làm bảo vệ, công việc ổn định, còn có ngũ hiểm nhất kim* cũng ổn rồi.”

*Ngũ hiểm nhất kim: Tên gọi chung của một số loại phúc lợi bảo vệ do người sử dụng lao động cung cấp cho người lao động.

Cảnh sát Trang cố ý mỉm cười với anh ta, trước khi đi còn vỗ vai anh ta mấy cái: "Sau này có thể sẽ phải làm phiền anh nhiều hơn rồi."

"Không phiền, không phiền.” Vương Nghị xua tay, tiễn cảnh sát Trang ra khỏi phòng giám sát.

Giữa mùa hè, ánh nắng chói chang, cảnh sát Trang dùng sổ ghi chép che đầu rồi đến ký túc xá nữ để gặp Lý Chí.

Anh ấy lại liếc nhìn tôi đang lơ lửng bên cạnh: "Tại sao cô ở ngay bên cạnh tôi mà nhiệt độ lại không giảm?”

Tôi gh/ét bỏ liếc nhìn anh ấy, lặng lẽ tăng thêm không khí lạnh trên cơ thể ra xung quanh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0