Trở vào trong xe, khóe môi Sầm Dịch vẫn còn thấp thoáng ý cười.
"Anh cười cái gì?"
Sau vài giây im lặng ngắn ngủi, Sầm Dịch mới thong thả đáp lại: "Chỉ là vừa phát hiện ra, hai chị em cô cứng đầu y hệt như nhau."
Vừa lúc đó, điện thoại anh đổ chuông nên anh tiện tay bắt máy.
Đó là Thẩm Thanh An, bạn học thời đại học của chúng tôi. Nhờ vậy, tôi mới sực nhớ ra hôm nay cậu ta mở tiệc và còn mời tôi tới chung vui.
Đúng lúc này, Giang Châu ngồi ở ghế sau chợt rướn người sát lại gần tai tôi: "Chị ơi, đây là lần đầu tiên em được ngồi xe Maybach đấy, oách thật sự!"
Tôi quay lại lườm nó một cái sắc lẹm: "Nín ngay."
Giọng nói ở đầu dây bên kia bỗng khựng lại một nhịp, vài giây sau Thẩm Thanh An mới ngập ngừng hỏi: "Cậu đang đi cùng Giang Nguyệt đấy à?"
Sầm Dịch chẳng buồn phủ nhận, anh thản nhiên đáp: "Ừm."
Tuy nhiên, đầu dây bên kia hiển nhiên không hề biết chúng tôi đang bật loa ngoài.
Thế là, cậu ta cứ vô tư oang oang phang thẳng một câu: "Cậu lại không nhịn được mà chui tọt vào chăn nhà người ta rồi chứ gì?"
"..."