"Đại sư nói rồi, người yếu bóng vía như con phải đeo vàng để trừ tà!"

Một chiếc vòng tay vàng to đùng, nặng trịch được nhét vào tay tôi.

Tôi nhấc lên cân thử, nguyên khối, ít nhất cũng phải 70-80 gam!

Xem ra bà già này hạ quyết tâm dữ dội lắm, thật sự muốn dùng một lần "khắc" ch*t tôi luôn.

May mà lúc nãy trên livestream tôi đã lừa bà ta.

Mấy lời thiếu căn cứ đó, chỉ có kẻ đi/ên mới tin.

"Con phải đeo vào nghe chưa."

"Nhất định phải đeo đấy!"

"Ngủ cũng đừng tháo ra đấy nhé!"

Bà ta có vẻ không yên tâm, tận mắt nhìn tôi đeo vào rồi mới chịu rời đi.

Nhìn chiếc vòng vàng nặng trịch này, tôi bỗng thấy một nỗi bi thương bị vàng làm cho lóa mắt.

Vốn dĩ…

Bát tự của tôi và Chu Thuấn cực kỳ tương hợp.

Hắn Thất Sát không Ấn, Hỏa vượng thiếu Mộc, nhưng tôi Mộc vượng lại có thể bổ Ấn cho hắn.

Cặp vợ chồng có cách cục này, sau khi kết hôn chắc chắn sẽ đại phú đại quý, huống hồ tôi còn có thể bói toán tiên tri, tìm cát tránh hung.

Điều này cũng đã được chứng minh trước khi kết hôn.

Dưới sự chỉ điểm của tôi, Chu Thuấn m/ua cổ phiếu nào là tăng cổ phiếu đó.

Làm ăn gặp toàn quý nhân.

Vận may tốt đến mức dù có đi đường bị đ/á vấp ngã, thì hòn đ/á đó cũng là vàng.

Chỉ một năm ngắn ngủi, sự nghiệp của hắn thành công vang dội, ngay cả mấy căn nhà đầu tư cũng tăng giá chóng mặt.

Thêm nữa Chu Thuấn lại khá đẹp trai, được phái nữ quấn quýt, đến nỗi khi cưới tôi, ai cũng tiếc hộ hắn: "Hoa khôi theo đuổi cậu mà cậu chẳng thèm? Cậu bị cô ta bỏ bùa mê hay sao?"

Lúc đó Chu Thuấn gượng cười ha hả: "Đàn ông đại trượng phu, nói là phải giữ lời. Huống chi Thanh Thanh là cô gái tốt, sao tôi có thể phụ cô ấy?"

Thực ra lúc đó tôi đã nghe ra lời nói có vẻ không ổn rồi.

Nhưng lúc đó giấy đăng ký kết hôn đã làm xong.

Tôi nghĩ, dù có là con lừa oan, thì cũng không thể kéo cối không công chứ?

Dù có đi, cũng phải mang theo cả vốn lẫn lời mới được.

Nhưng không ngờ.

Kết hôn với tôi chưa đầy một tuần, anh ta đã tìm xong "mối tiếp theo" rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Thay Đồ Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm