3.

Bác sĩ nói với tôi rằng anh cần nghỉ ngơi dưỡng b/ệnh một thời gian, nên tôi đã xin thêm thời gian nghỉ phép cho anh ấy.

Vì trạng thái tinh thần hiện tại của Tưởng Minh Phi không được tốt, tôi liên hệ với khách sạn để đặt thêm phòng.

Tuy nhiên, vì đang là mùa du lịch cao điểm.

Khách sạn không còn phòng trống nên tôi chỉ có thể ở chung phòng với anh.

Tưởng Minh Phi gãi gãi đầu, quan sát vẻ mặt của tôi rồi thở dài: “Nếu em ở cùng phòng với tôi, hắn ta sẽ không tức gi/ận phải không?”

Những lời anh nói nghe rất ân cần và chu đáo, nhưng sự mong đợi trong mắt anh lại không giống như lời nói của anh.

Tôi an ủi anh: “Anh yên tâm, anh ấy sẽ không tức gi/ận đâu.”

Đôi mắt anh có chút ngạc nhiên.

Rồi anh nhớ ra điều gì đó và gi/ận dữ nói:

“Hắn không quan tâm tới em sao? Khi tôi quay lại, tôi sẽ tài trợ cho công ty của em và em có thể ly hôn với hắn ta. Đừng hiểu lầm tôi, tôi đối xử với mọi người đều tốt như thế đấy."

Tôi ngẩng cao đầu và nói trong tuyệt vọng: "Nhưng bây giờ em yêu anh ấy."

Đây là lần đầu tiên tôi nói yêu, nếu là cách đây vài ngày, anh sẽ cười ngốc nghếch, và cũng có thể giả bộ trầm lắng.

Nhưng bây giờ anh đã mấ/t trí nhớ và quên mất cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Khuôn mặt điển trai của anh trắng bệch, ngón tay thon dài khẽ run lên, giọng nói trầm thấp khàn khàn:

“Hắn thậm chí còn không yêu em, em thật sự là m/ù quá/ng.”

Tôi thở dài và xúc động nói: “Tình yêu mà, em không thể giải thích được”.

Cổ họng anh nghẹn lại, đôi mắt lại ngấn nước:

"Sau này khi hắn ta bỏ rơi em, em chắc chắn sẽ rất đ/au khổ. Nhận ra điều này sớm thì sau này bản thân sẽ không quá thất vọng. Tôi thay mẹ tôi khuyên em thôi chứ em đừng hiểu lầm."

Tôi nén cười, kìm nước mắt: “Khi quay trở về, anh có thể nhờ dì khuyên em cũng được.”

Sắc mặt anh vẫn tái nhợt, làm động tác giả vờ lau nước mắt trên khóe mắt tôi:

"Khóc cái gì, vô dụng thôi. Để trở thành một người phụ nữ tự lập, hãy học cách buông bỏ. Đừng hiểu lầm đấy, chỉ là tôi có trái tim nhân hậu thôi."

Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa và dìu anh lên giường nghỉ ngơi.

Không phải có ý gì đâu, chỉ là tôi sợ mình sẽ cười phá lên mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm