Tôi mới lười quản chuyện của hắn.
Dạo này tôi rất chăm chạy đi tìm Phong Thời.
Thật khó tưởng tượng nổi, người này làm thế nào mà vừa có thể khởi nghiệp, vừa đi làm tình nguyện, lại vừa có thời gian về trường tham gia thi bơi lội được chứ.
Tôi sợ nước.
Nhưng Phong Thời ở trong nước lại giống hệt một chàng tiên cá tuyệt đẹp.
Lớp cơ bắp của anh ấy mỏng manh.
Nhưng lại ẩn chứa sức mạnh khổng lồ, bọt sóng trước mặt anh ấy dường như chỉ là không khí.
Chương 5:
Trong tích tắc tôi lơ đãng, Phong Thời đã cán đích, giành lấy vị trí quán quân.
Tôi nhìn thấy cơ thể đang nhỏ nước của anh ấy.
Một vết s/ẹo dài bên hông, tựa như tì vết trên một tác phẩm nghệ thuật.
Giây phút đó, tôi như bị sét đ/á/nh ngang tai.
"Vết s/ẹo trên eo anh từ đâu mà có!?"