Năm nay, người bố Giang Vệ Quốc của Giang Sa Sa khoảng hơn 60 tuổi, ông ta có gương mặt vuông trông cực kỳ uy nghiêm, khí thế hừng hực.

Ông ta chắp tay ra sau lưng đi vòng quanh trong căn phòng bao xa hoa của tòa khách sạn này, thi thoảng lại trợn mắt nhìn tôi, rõ ràng là ông ta đang rất tức tối:

“Một con nhỏ như cô, đến đây làm lo/ạn để làm gì chứ?”

“Cô có biết vì buổi ném còn kén rể này mà nhà họ Giang đã phải chuẩn bị bao lâu không?”

“Thôi vậy thôi vậy, nể tình cô vẫn còn trẻ người nọ dạ, cô đi đi, đừng ở đây gây rối nữa.”

Quả nhiên tôi không nhìn nhầm.

Mặc dù mặt mũi Giang Vệ Quốc trông rất đ/áng s/ợ, nhưng lòng dạ lại tốt đến lạ thường.

Trên đường đi, tôi và Tống Phi Phi đã nghe ngóng đủ thứ chuyện, nên cũng hiểu kha khá về nhà họ Giang.

Nhà họ Giang, là doanh nghiệp từ thiện có tiếng trong vùng.

Ba đời nhà Giang Vệ Quốc nghèo khó, mặc dù ông ta chưa từng đọc sách, nhưng lại gây dựng nên sản nghiệp to lớn của gia đình nhờ vào sự thông minh và nỗ lực của bản thân.

Sau khi ki/ếm được tiền, Giang Vệ Quốc cũng không quên bà con đồng hương.

Ông ta đã làm nhiều việc thiện như xây cầu sửa đường hay quyên góp cho trường học.

Mặc dù xuất thân từ nông thôn, nhưng ông ta lại không hề trọng nam kh/inh nữ, ông thương yêu đứa con gái duy nhất của mình như nâng niu đôi mắt.

Chỉ tiếc rằng, cô nàng Giang Sa Sa này lại hơi xui xẻo.

Năm 22 tuổi, cô ta có một người bạn trai, sau năm năm yêu đương dài đằng đẵng, vừa chuẩn bị kết hôn, thì chàng trai lại ch*t đuối trong khi đi bơi.

Năm 30 tuổi, khó khăn lắm cô mới bước ra khỏi nỗi đ/au vì tình, rồi bắt đầu qua lại với người bạn trai thứ hai.

Vừa yêu đương được ba năm, vào ngày đính hôn, chàng trai gặp t/ai n/ạn giao thông, ch*t ngay tại chỗ.

Nhưng sản nghiệp đồ sộ nhà họ Giang là tâm huyết cả đời của Giang Vệ Quốc, nên cần có người thừa kế.

Vì vậy, ông ta đã nảy ra ý tưởng này.

Dùng số tiền lớn để cầu con cái, chỉ cần đứa con, không cần người đàn ông.

“Tôi giành được quả cầu thêu rồi, tôi không đi đâu.”

Giang Vệ Quốc vừa nghe tôi nói vậy, ông ta tức đến nỗi bật cười:

“Đúng là cô đã giành được quả cầu thêu, nhưng cô là phụ nữ.”

“Hai người phụ nữ thì làm sao sinh được con chứ?”

Giang Sa Sa bặm môi lại, cô cười nắc nẻ:

“Em gái à, mặc dù chị đây đ/á/nh giá cô rất cao, nhưng tiếc rằng, cô chỉ là một cô gái.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
2 Lỗi Chính Tả Chương 12
5 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
9 Không Lối Thoát Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phơi bày sự thật

Chương 18
Em gái tôi tỏ tình bị từ chối, về nhà khóc suốt cả ngày. Mắt nó sưng lên như hai quả óc chó, khăn giấy vứt đầy đất. Tôi nhìn mà tức sôi máu. Đứa em gái tôi nâng niu như bảo bối, vậy mà lại bị bắt nạt như thế? Tối hôm đó, tôi lập tức xông thẳng tới nhà thằng khốn kia. “Họ Quý! Cút ra đây cho tôi!” Tôi đập cửa rầm rầm. Cửa mở. Quý Hành mặc đồ ngủ, tóc hơi rối. Thấy tôi, hắn dường như chẳng hề bất ngờ. “Họ Quý! Rốt cuộc anh đã nói gì với em gái tôi?!” Tôi túm cổ áo ngủ của hắn. Hắn không trả lời, chỉ kéo mạnh tôi vào trong rồi rầm một tiếng đóng cửa lại. Giây tiếp theo, trời đất quay cuồng. Tôi bị hắn ép mạnh vào cánh cửa gỗ nặng phía sau, cánh tay hắn khóa chặt tôi. “Anh làm—” Câu nói của tôi bị chặn lại. Quý Hành đang hôn tôi. Không phải kiểu hôn dịu dàng, mà là nụ hôn mang theo trừng phạt và xâm lược. Đầu tôi “ong” một tiếng, hoàn toàn trống rỗng. Tôi ra sức đẩy hắn, nắm đấm đập vào lưng hắn. Nhưng hắn không hề nhúc nhích. Nụ hôn này kéo dài đến nghẹt thở. Đến khi tôi gần như không thở nổi, hắn mới hơi lùi ra. Môi tôi tê dại, tức đến run người. “Quý Hành, mẹ nó anh điên rồi à?!” Hắn cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu như đầm nước. “Ừ.” “Tôi điên rồi.” “Anh rốt cuộc nói gì với em gái tôi?!” Tôi lau mạnh khóe miệng. Quý Hành khẽ cười, ngón tay lướt qua khóe môi tôi. “Anh nói với cô ấy…” “Có muốn anh làm chị dâu của cô ấy không.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
39
Tuyệt Vọng Chương 13