Tôi rửa mặt dưới vòi nước, súc miệng, cố lấy lại bình tĩnh rồi ngồi xuống.
Vương Dục rót cho tôi một cốc nước ấm, đặt trước mặt, giọng ngập ngừng:
“Điềm Điềm, xin lỗi em. Là do tôi còn non tay, không kiểm soát được tình trạng của thầy.”
Tôi vừa đưa tay định cầm cốc nước, muốn dằn cơn buồn nôn.
“Con ranh! Tao bóp ch*t mày!”
Bố tôi — Hà Trí Viễn — bất ngờ xông vào.
Lần này, tôi không né tránh.
Khi ông lao tới, tôi nghiêng người tránh đò/n, chộp lấy cổ tay, lợi dụng đà vặn ngược ra sau, dồn toàn bộ trọng lượng ghì ông xuống sàn.
Những năm qua một mình vừa học, vừa sống, vừa điều tra… nếu không học cách hạ gục đối phương trong tích tắc, tôi đã không thể tồn tại đến hôm nay.
“Con ranh! Tất cả là tại mày! Mày phải ch*t!”
Ông nghiến răng, mắt đỏ ngầu.
Vương Dục vội gọi nhân viên y tế. Họ chạy vào, dùng dây cố định trói bố tôi, nhét gạc vào miệng, chuẩn bị đưa đi.
“Đừng đưa bố tôi đi. Tôi có chuyện cần hỏi.” Tôi xoa cổ tay, chỉ về phía ghế sofa.
Vương Dục sững lại, cười gượng: “Tiến sĩ Hà định nói chuyện lý lẽ với một bệ/nh nhân t/âm th/ần sao?”
“Nếu ông ấy chưa từng bị đi/ên thì sao?” Tôi nhìn thẳng vào Vương Dục.
“Ý em là… ông ấy giả bệ/nh?” Vương Dục không giấu được vẻ kinh ngạc.
“Một người mất hoàn toàn lý trí, bệ/nh nặng như vậy… làm sao có thể suy nghĩ logic ch/ặt chẽ và hành động bài bản đến thế?”
“Đúng không, bố?”
Hà Trí Viễn gào “ư ư” trong cổ họng, lắc đầu đi/ên cuồ/ng, mắt trợn ngược.
“Người bị bệ/nh t/âm th/ần vẫn có thể là cao thủ cờ vây mà, Hà Điềm.” Vương Dục vẫn không đồng tình.
Tôi cúi xuống nhìn bố:
“Bố thấy chưa? Những cuốn sách t/âm th/ần lâm sàng và tâm lý hành vi đó… bố đọc không hề uổng công. Bố đã lừa được tất cả.”
“Nhưng ánh mắt của bố… vừa rồi đã tố cáo hết.”
“Từ lúc trên đường đến đây, con đã hiểu vì sao bố gi*t Tịnh Tịnh.”
“Em gái con… cũng ch*t như vậy, đúng không?”
Nước mắt trào ra, tôi nghẹn giọng:
“Nói cho con biết… tại sao bố lại làm vậy?”
Hà Trí Viễn nhắm ch/ặt mắt, hai dòng nước mắt đục ngầu lăn dài.
Vương Dục sững sờ trước hành động của tôi, ngập ngừng:
“Điềm Điềm, có phải hội chứng sang chấn của em lại tái phát rồi không?”
“Anh biết em luôn tự trách mình vì cái ch*t của em gái, nên khao khát tìm ra sự thật. Nhưng em không thể chỉ vì thầy hànhz hạz con mèo, cách ch*t lại giống… mà cho rằng bố ruột mình là hung thủ…”
Câu nói đó khiến toàn thân tôi lạnh toát.
Một khả năng tưởng chừng vô lý chợt lóe lên trong đầu.
Mọi thứ… bỗng trở nên rõ ràng.