​“Nhớ kỹ, ta không bảo dừng thì mấy đứa cũng không được dừng.”

​Dương sư phụ dùng chu sa vẽ bùa lên tờ giấy vàng, dán xuống sàn hành lang, nơi học sinh kia nhảy lầu.

​Ngay sau đó, ông gõ tiếng chiêng đầu tiên, sắc mặt nghiêm nghị, miệng lẩm nhẩm đọc chú.

Câu chú đọc quá nhanh, tôi không nghe rõ.

​Cả sân im phăng phắc, không khí căng như dây đàn.

​Mấy đệ tử cũng mặt mày nghiêm túc đứng bên cạnh, ánh mắt dán ch/ặt vào sư phụ.

​Đùng!

Tiếng chiêng thứ hai vang lên, gió mạnh nổi lên đột ngột, hơi lạnh lan tỏa, lá bùa vàng trên đất bị cuốn bay tứ tung.

​Cây cối bên ngoài tầng 4 chao đảo, lá bay như lưỡi d/ao phóng tới.

​Dương sư phụ nheo mắt, nghiêng người né đám lá, lại giơ dùi gõ chiêng vàng.

​Đùng!

Tiếng chiêng thứ ba vang vọng chói tai, trời đất tối sầm, tựa như có tiếng q/uỷ khóc rên rỉ.

​Dương sư phụ bỗng trợn mắt, ngừng đọc chú, tay phải hất mạnh một nắm gạo nếp về phía trước.

​Gạo nếp như đụng phải thứ gì đó, đột nhiên rơi thẳng xuống đất.

​“Nhanh lên, tạt m/áu đi!” Thấy vậy, Dương sư phụ hét lớn.

​Mấy đệ tử nghe lệnh, lập tức chấm ngón tay vào chậu m/áu đen, vẩy m/áu về phía đống gạo nếp.

​M/áu đen b/ắn tung tóe, nhuộm đỏ cả sàn gạo.

​Nhưng… Hoàn toàn vô dụng.

​Bên ngoài tòa nhà vẫn tối đen như mực, hơi lạnh càng lúc càng rõ, cứ như trăm con rắn quấn quanh người khiến ai nấy đều run lẩy bẩy.

​Bình luận náo lo/ạn:

​[Tôi vô học, ai hiểu giải thích giúp tôi. Đuổi m/a thành công chưa thế?]

[Chắc thất bại rồi, anh bạn chưa xem phim Lâm Chánh Anh à? M/a q/uỷ gặp m/áu dương thường sẽ bốc khói như heo quay.]

​“Chuyện gì thế này?” Dương sư phụ cũng khó hiểu, ông gi/ật phắt chậu m/áu đen từ tay đệ tử, hất cả chậu về phía trước.

​Ngoài việc m/áu văng đầy sàn, vẫn không có tác dụng gì.

Lá bùa dưới đất đột nhiên rá/ch toạc, cuốn vào trận cuồ/ng phong.

​Đột nhiên, một tiếng thét kinh hãi vang lên.

​Cô nữ sinh mà tôi đã va phải lúc nãy bỗng từ từ bay lên, hai chân rời khỏi mặt đất.

​Thân hình cô gập về phía trước thành hình chữ Z ngược, đầu ngửa ra sau như bị bóp nghẹt cổ họng.

​Nhưng gương mặt lại vô h/ồn, tựa như linh h/ồn đã bị thứ gì đó hút đi, chỉ còn lại sự trống rỗng.

​Nữ sinh bị một thế lực vô hình lôi đi, trôi về phía nơi xảy ra t/ai n/ạn trước đó.

​Những học sinh bên cạnh h/oảng s/ợ r/un r/ẩy, vừa hét vừa với tay kéo ống quần cô gái, cố gắng lôi cô trở lại mặt đất.

​Nhưng vô ích.

​“Mấy người đều là thầy trừ tà, giúp một tay đi!” Họ khóc lóc, hướng về phía chúng tôi cầu c/ứu.

​Mọi người gi/ật mình tỉnh táo, người cầm pháp khí, kẻ niệm chú ngữ.

​“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Dương sư phụ cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, túm cổ áo đệ tử chất vấn.

​Đệ tử phụ trách chuẩn bị gà đen ngã quỵ xuống đất, mặt mày hoảng lo/ạn: ​“Con sai rồi sư phụ! Ngài bảo m/ua gà trống, con nhất thời quên mất, về mới phát hiện m/ua nhầm gà mái.”

​“Gà mái?” Dương sư phụ nhìn con gà, nhíu ch/ặt mày: ​“Dù là gà mái cũng không sao chứ?”

​Đệ tử nhỏ tuổi nhất nghe vậy, cuối cùng cũng chịu không nổi, hai chân mềm nhũn ôm ch/ặt đùi sư phụ: ​“Là con, là lỗi của con… Con… Con đã không còn trinh nữa rồi! Con biết lỗi rồi!”

​“Cậu!” Dương sư phụ nghe xong, mắt trợn trừng, t/át cho đệ tử một cái.

​“Đừng đ/á/nh nhau nữa, qua đây giúp đi!” Cô đồng ngăn lại.

​Chân cô gái đã vượt qua lan can thấp, sắp ngã xuống lầu.

​Mọi người dùng hết sức kéo được một chân, tạm thời giữ được thăng bằng.

​Cha xứ vẩy nước thánh lên không trung, miệng lẩm bẩm câu nào đó trong kinh thánh.

​Nhưng có lẽ do “không hợp phong thủy”, hoàn toàn vô hiệu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
10 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm