Vừa gõ cửa một cái, Ôn Niên đã nhanh chóng mở một khe cửa kéo tôi vào trong.

Nhìn bốn cái vali to trước mặt, tôi chìm vào suy nghĩ: "Cậu... định c h ạ y t r ố n thật đấy à?"

Vali nhiều thế này, chưa ra khỏi nhà họ Thẩm đã bị b ắ t vì tội ă n t r ộ m rồi.

Ôn Niên vỗ tay, hoàn toàn không thấy có gì sai:

"Đúng vậy, mang hết mấy thứ này đi, để ra ngoài khỏi phải m/ua lại."

"Ra ngoài rồi chắc chắn không dùng được thẻ của họ đâu, tiết kiệm được chút nào hay chút đó."

Tôi im lặng: "..."

Thôi, cô ấy vui là được.

Chúng tôi nhân lúc người giúp việc đang ăn tối kéo vali xuống lầu.

Vali quá nặng nên tạo ra không ít tiếng động.

Tôi linh hoạt đóng vai t ứ c g i ậ n: "Ngày nào cũng m/ua mấy thứ linh tinh này, tôi phải vứt hết đi!"

Nhìn tôi, Ôn Niên lập tức hiểu ý.

Cô ấy kéo vali bước nhanh ra ngoài: "Đừng có làm ra vẻ chị dâu với tôi!"

"Được thôi, cậu cứ vứt đi!"

"Tôi giúp cậu vứt!"

Đám giúp việc t r ố m ắ t nhìn hai chị em c ã i n h a u, không kịp phản ứng.

Tôi nhân cơ hội bước ra ngoài: "Được, tôi sẽ vứt hết!"

Chúng tôi vừa giả vờ c ã i nhau vừa đi ra ngoài biệt thự.

Tôi đặt hai cái vali bên cạnh thùng rác, nắm tay Ôn Niên kéo lên chiếc xe đã đặt trước đó.

Ôn Niên ngoái đầu lại không ngừng: "Không được, đồ!"

Tôi kéo cô ấy một cái: "Đồ gì mà đồ! Cậu để lại đó, bọn họ mới tin là chúng ta cãi nhau thật!"

Chỉ có thế mới tranh thủ được thời gian c h ạ y t r ố n.

Nếu không còn chưa ra khỏi khu biệt thự đã bị phát hiện ngay mất.

Ôn Niên lập tức điều chỉnh: "Cũng đúng, r á c r ư ở i và đàn ông t ồ i phải vứt chung!"

Chúng tôi không dám chậm trễ, vừa vào sân bay liền mở vali ra lấy đồ ra thay.

Tôi vừa thay vừa thúc giục cô ấy: "Cậu nhanh lên! Tranh thủ lúc bọn họ còn đang ở bữa tiệc, chúng ta phải đổi mấy chặng!"

Trong lúc thay đồ, tôi không thấy Ôn Niên đáp lại.

Tôi nghĩ cô ấy đã đợi ngoài kia nên chỉnh lại đồ rồi bước ra.

Kết quả, vừa ra khỏi nhà vệ sinh, tôi thấy Thẩm Hoài Châu đứng cách đó không xa, sắc mặt lạnh như băng.

Tôi s ợ đến nỗi đầu óc trống rỗng.

Chưa kịp để anh đi tới, tôi vội đội mũ áo hoodie, cúi đầu định lẻn đi.

Mới bước vài bước thì bị nắm lấy mũ.

Cơ thể run lên, tôi cúi đầu thấp hơn nữa.

Không phải chứ, sao anh đến nhanh vậy?

Lúc này không phải nên vẫn còn đang uống r ư ợ u trong buổi tiệc sao?

Tôi cúi đầu, Thẩm Hoài Châu đưa tay nắm c ằ m tôi, buộc tôi phải ngẩng đầu.

Anh cười như không cười: "Giả b ệ n h rồi làm nũng, không chịu ra ngoài với anh, hóa ra là định b ỏ t r ố n?"

Tôi nào dám trả lời, mắt nhìn đi chỗ khác.

Quyết tâm giả c h ế t.

Thẩm Hoài Châu thở dài, giọng dịu đi: "Nói đi, tại sao muốn chạy?"

"Anh c h ọ c em g i ậ n chỗ nào sao?"

Tôi lí nhí: "Không biết."

Đi với chị em, còn cần lý do sao?

Thẩm Hoài Châu lặp lại: "Không biết?"

Tôi khẽ đáp: "Cô ấy chạy thì em cũng chạy thôi…"

Dù sao tôi cũng không thể rời bỏ Ôn Niên được.

Thẩm Hoài Châu bị tôi làm cho bật cười: "Cô ấy chạy vì em trai anh có người khác, còn anh không có ai, em đi theo cô ấy làm gì?"

Tôi im thin thít không dám trả lời.

Thẩm Hoài Châu nghiêm giọng: "Nói!"

Tôi g i ậ t m ì n h, gần khóc: "Em không thể p h ả n b ộ i chị em, cô ấy muốn chạy, em còn ở lại làm gì?"

Anh không ngờ tôi lại trả lời như vậy. T ứ c g i ậ n đến mức thở mạnh hơn.

Hồi lâu sau, anh mới bình tĩnh lại: "Về nhà."

Tôi d è d ặ t: "Có thể trả lại điện thoại cho em không?"

Từ lúc ra khỏi nhà vệ sinh đến giờ, tôi chưa thấy bóng dáng Ôn Niên đâu.

Cũng không thấy Thẩm Tu Bạch.

Vậy nên cô ấy chắc vẫn còn cơ hội chạy thoát.

Tôi muốn nhắn tin nhắc cô ấy đổi đường đi.

Thẩm Hoài Châu l i ế c tôi: "Muốn báo tin?"

Tôi lắc đầu nhanh chóng: "Không phải, em chỉ muốn xem giờ thôi."

Anh giơ cổ tay cho tôi xem đồng hồ: "Xem đi."

Tôi n g h ẹ n họng, không thốt nổi lời nào.

Tôi hạ tay anh xuống: "Cho em dùng điện thoại một chút thôi, xin anh đấy."

Thẩm Hoài Châu vòng tay qua eo tôi, giọng lạnh lùng: "Không cần nhắn đâu, cô ấy cũng b ị b ắ t rồi."

Anh dừng một chút, nhìn tôi cười lạnh: "Đêm nay chắc cô ấy cũng chẳng thoải mái hơn em đâu."

Tôi t ứ c g i ậ n: "Các anh định làm gì?"

"Rõ ràng là em trai anh tự dính dáng không rõ ràng với người khác, Niên Niên bỏ trốn thì sao?"

"Cả hai anh em nhà anh đều chẳng ra gì!"

Tôi càng nói càng k í c h đ ộ n g, thấy Thẩm Hoài Châu sắc mặt tối lại.

Nhưng lúc này, tôi thà c h ế t cũng phải c ã i một trận cho hả g i ậ n.

Tôi nói mạnh mẽ: "Anh t r ừ n g m ắ t cái gì? Có bản lĩnh thì thả bọn tôi ra đi!"

Thẩm Hoài Châu s i ế t c h ặ t vòng tay, ghé sát tai tôi, giọng chỉ đủ hai người nghe thấy, cười lạnh: "Anh không có bản lĩnh thả em, nhưng, anh có bản lĩnh ‘dùng sức’ với em tối nay."

Mặt tôi t á i m é t.

Run giọng nói: "Tôi xin rút lại, tôi chưa nói gì cả."

Vừa rồi k í c h đ ộ n g quá, quên mất Thẩm Hoài Châu đâu phải loại người tốt lành gì!

Thẩm Hoài Châu không thay đổi nét mặt: "Muộn rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7