Tan ca về ký túc xá, chỉ có mình Cố Tân trong phòng.

Nhưng hình như cậu ấy chuẩn bị ra ngoài.

Sau màn hiểu lầm với Khương Đình Đình, tôi mới nhận ra mấy ngày trốn tránh Cố Tân thật ng/u ngốc biết bao.

Suốt đường về, tôi đã diễn tập vô số cách mở lời để hàn gắn.

Nhưng khi gặp Cố Tân, lưỡi tôi cứ cứng đờ.

"Cố Tân, tớ có chuyện muốn nói!"

"Sao thất thần thế? Có gì cứ nói đi."

Thấy cậu ấy dừng tay nhìn tôi chăm chú, tôi lại ấp úng.

Thẳng thắn xin lỗi vì mấy ngày qua đã trốn tránh?

Nhưng tôi cố ý mà, chắc chắn cậu ấy đã nhận ra!

Tuy nhiên, nếu bây giờ mà không nói, khoảng cách vô hình này sẽ mãi ngăn cách chúng tôi.

Rốt cuộc, tôi chỉ muốn hỏi một câu.

Cậu ấy có để ý đến tôi không?

"Không nói thì tớ đi đây."

"Có chuyện gì thì để lúc khác vậy."

Cố Tân cầm túi xách định rời đi, lại bị tôi chặn lại.

"Chuyện hơi phức tạp, không biết nên diễn đạt thế nào..."

Cậu ấy nhướng mày, ánh mắt lấp lánh thứ cảm xúc khó hiểu.

"Cứ nói đi."

Hôm nay Cố Tân có vẻ vui, giọng điệu nhấn nhá du dương.

Tôi r/un r/ẩy mở lời: "Tớ có một người bạn... Cậu ấy thích một người."

"Nhưng giữa họ đang có hiểu lầm, cậu nghĩ nên làm thế nào?"

Nhìn nụ cười trên môi Cố Tân dần tắt lịm, tôi vừa hối h/ận vì liều lĩnh, vừa mừng thầm vì cậu ấy đã ngầm hiểu.

Thốt ra mấy chữ thôi mà đã rút cạn can đảm của tôi.

Tôi lo sốt vó chờ đợi, Cố Tân lại bước qua tôi mà rời khỏi phòng.

"Cậu chưa trả lời tớ mà! Đi đâu thế?"

Đầu óc tôi trống rỗng.

Đây là cách từ chối khéo sao?

"Không có gì để nói. Đó là chuyện của bạn cậu, đừng xen vào."

Tôi thầm than, không ngờ Cố Tân lại ngốc thế!

Cậu ấy không biết câu "tớ có một người bạn" thường dùng để chỉ chính bản thân sao?!

Nhưng cậu ấy đi vội, như thể có việc gấp.

Suy đi tính lại, tôi vẫn muốn câu trả lời rõ ràng.

Thế là tôi lén bám theo.

Liền chứng kiến cảnh cậu ấy gặp Khương Đình Đình ở cổng trường.

Tim tôi thắt lại.

May sao, bên cạnh Khương Đình Đình không có Tưởng Thân.

Hai người trò chuyện vui vẻ, nhưng không thân mật như tôi tưởng.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi định rút lui.

Bỗng Cố Tân đưa túi xách cho Khương Đình Đình!

Cô ấy vui mừng lấy ra thứ bên trong: "Cố Tân, cảm ơn anh!"

"Chuyện nhỏ."

Tôi trợn mắt, đó là chiếc áo len handmade mới tinh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Hạ Cổ Chương 27
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm