Thổ Lộ Lần Thứ 52

Chương 7

16/10/2024 10:41

7.

[Là thế này, tôi và bạn cùng phòng đang cá cược xem ai tìm được game CP trước, ai thua sẽ phải dọn vệ sinh trường trong cả học kỳ còn lại, cậu giúp tôi với được không.]

Có lẽ là thấy tôi nửa ngày cũng không lên tiếng, cậu ấy lại gửi thêm một tin đến.

Tôi không rõ trong lòng là cảm giác gì, có lẽ là thở phào nhẹ nhõm.

Nửa năm qua tôi với cậu ấy đã cùng nhau chơi game không ít lần, tôi cũng đã dần coi cậu ấy như một người bạn.

“Cậu như này cũng tính là gian lận rồi, tôi giúp cậu thì được lợi gì?” Tôi nói đùa hỏi cậu ấy.

[Tôi tặng cậu skin Vinh Dự Điển Tàng được không?] Cậu ấy hào phóng nhắn lại.

Cuối cùng tôi không muốn Vinh Dự Điển tàng của cậu ấy, hai nghìn tệ đối với một sinh viên đại học mà nói không phải số tiền nhỏ, cho dù là thu nhập của tôi từ việc cày thuê không tệ, nhưng hai ngàn tệ vẫn là con số đáng phải suy nghĩ.

Tôi đã chọn Chiến Cơ Tận Thế của Tôn Thượng Hương, vừa hay cậu ấy cũng thích xem livestream của Tôn Thượng Hương đ/á/nh.

[Đợi chút để tôi kéo bạn cùng phòng vào, cậu phối hợp với tôi nhé.] Cậu ấy lại nhắn thêm một câu.

“Được, cậu có cần chị đây mang bộ đổi giọng không?” Tôi cười khẽ nói.

[Cậu dùng giọng thật là được rồi, tôi có thể gọi cậu là Tiểu Tịch không?]

“Sao cậu biết tên tôi?” Tôi ngạc nhiên tốt lên.

“Tam Tịch không phải là Tịch sao.” Cậu ấy mở mic lên, sau đó lại kéo thêm một người vào.

Bỗng nhiên tôi có cảm giác không nói nên lời: “Vậy tôi gọi cậu là gì?”

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, trong suốt nửa năm qua, tôi chỉ nghe thấy cậu ấy gọi tôi là “chị”.

Cậu ấy trầm ngâm rồi nói: “Gọi Bảo.”

Nghe vậy tôi như bị sốc, mặt bỗng nhiên đỏ bừng.

Tôi thật sự hoài nghi liệu có phải cậu ấy đang cố tình thả thính mình hay không.

Sau đó cậu ấy kéo bạn cùng phòng vào, tôi nhìn thấy avatar của cậu ta là hình bảy chú ếch, để tên là “Yêu Quái Trả Ông Nội Ta Đây”.

Nhìn đã thấy buồn cười rồi.

“Chào chị dâu!” Cậu ta lớn tiếng vui vẻ chào tôi.

Mic của tôi đang bật loa ngoài và ngay lập tiếng, tiếng chào đó đã thu hút sự chú ý của đám bạn cùng phòng, ánh mắt họ hiện rõ sự nghi ngờ khi đổ dồn phía tôi.

“Được đấy, nhanh như vậy đã tìm thấy mục tiêu mới rồi.”

Mặt tôi ngay lập tức đỏ lên, hoảng hốt nhanh chóng kết nối tai nghe bluetooth.

“Cậu đừng có gọi bậy được không?” Tôi nghiến răng nói với “Yêu Quái Trả Ông Nội Ta Đây”.

“Không phải là cậu lừa tôi đấy chứ? Hai người không phải CP sao? Chị không phải chị dâu sao?”

Ngay lập tức tôi nghe được ba câu hỏi liên tiếp từ bạn cùng phòng của cậu ấy.

Vì nhận được skin, tôi bắt đầu chuyên tâm nhập vai: “Xú Bảo, người này phiền quá à.”

Nói xong, cả người tôi cứng đờ, sến quá.

“Tiểu Địch, đừng để ý cậu ta.”

“Vết Cắn Của Mizuki” cười nhẹ, giọng nói còn có vẻ cưng chiều hơn thường ngày.

Suốt cả trận đấu đó, tôi không biết người bạn cùng phòng kia có thật sự là một người lắm lời hay không nữa.

Cậu bạn đó hỏi tôi về trường học và chuyên ngành của mình.

Tôi không muốn tiết lộ quá nhiều, tôi không nói tên trường mà chỉ nói mình học ngành hội họa.

Trong suốt trận đấu, ngược lại, “Vết Cắn Của Mizuki” có vẻ im lặng hơn nhiều.

Sau khi trận đấu kết thúc, tâm trạng vốn u ám của tôi bỗng chốc trở nên tốt lên không ít, tôi ngáp một cái và dần cảm thấy buồn ngủ.

“Kỹ thuật của chị dâu trâu bò quá, lần sau có cơ hội lại chiến tiếp nhé.” Cậu bạn “Yêu Quái Trả Ông Nội Ta Đây” rất biết điều nói xong thì liền thoát game.

“Mệt rồi thì nghỉ sớm một chút.” “Vết Cắn Của Mizuki” dịu dàng nói.

Hôm nay cậu ấy có vẻ khác thường, không giống như thường ngày chút nào.

“Tôi thích cậu, có thể thật sự làm bạn gái tôi không?”

Tôi vừa kết thúc trận game, vốn dĩ đang định nói chúc ngủ ngon thì nhìn thấy tin nhắn này.

Chuyện gì thế này, tôi vừa bị nam thần từ chối.

Mà bây giờ tiểu nãi cẩu trên mạng lại tỏ tình với tôi…

“Cậu chắc chắn là không phải cậu muốn tìm một ai đó để ôm chân chứ? Được rồi, để cậu ôm lâu như vậy rồi, sẽ không tính phí luyện tập của cậu đâu.”

Tôi cân nhắc một chút rồi dùng giọng đùa giỡn trả lời cậu ấy, sau đó không đợi cậu ấy trả lời mà trực tiếp đăng xuất thoát game.

Sau đó, suốt mấy ngày liền tôi không còn đăng nhập vào game nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện