Tôi cũng không biết em lấy đâu ra sức lực lớn đến vậy.
Em thế mà cõng tôi suốt quãng đường từ con hẻm nhỏ tối om ấy về nhà.
Thật ra cũng không thể gọi đó là "nhà".
Căn phòng chưa đến ba mươi mét vuông ấy là nơi duy nhất em có thể trở về.
Bước vào phòng, tôi ngồi trên chiếc giường đơn sơ của em, ngẩng đầu nhìn bóng đèn mờ tối trên trần nhà.
Nó luôn khiến tôi có một ảo giác kỳ lạ.
Rằng giây tiếp theo, chiếc đèn ấy sẽ rơi thẳng xuống đầu Thả An.
Nhưng em lại vô cùng bình tĩnh, làm từng việc một cách gọn gàng, bôi th/uốc lên vết thương phía sau đầu gối cho tôi.
Rõ ràng... em đã quá quen với những chuyện như thế.
Tôi đứng dậy, loạng choạng tháo bóng đèn xuống giúp em, đặt dưới vòi nước rửa sạch lớp bụi bám bên ngoài rồi lắp trở lại.
Ánh đèn quả nhiên sáng hơn trước rất nhiều.
Đến lúc ấy tôi mới phát hiện, trong trận ẩu đả vừa rồi, trên người em cũng có không ít vết thương.
Khi cô tôi lần theo địa chỉ trong tin nhắn gửi đến để đón tôi, tôi còn chưa kịp bôi th/uốc cho em.
Rõ ràng mới nửa phút trước tôi còn nói muốn xem vết thương giúp em, vậy mà ngay sau đó tôi đã phải rời đi.
Tôi để lại số điện thoại của mình cùng hai trăm đồng cuối cùng trên người, dặn em nhất định phải liên lạc với tôi.
Nhưng Thả An không hề liên lạc.
Sau đó, em cũng biến mất.
Mãi về sau tôi mới biết, chủ đầu tư đã thu hồi căn phòng kho ấy.
Em đã chuyển đi, nhưng chẳng ai biết em chuyển đến nơi nào.】
【Khi ấy tôi vẫn còn quá nhỏ. Vì sự an toàn của tôi, cô quyết định đưa tôi rời khỏi Phù Thành, đến một nơi khác học tập.
Cô hứa với tôi rằng sẽ giúp tôi tìm đứa trẻ ấy.
Nhưng biển người mênh mông biết bao.
Em ấy giống như một nhành cỏ nhỏ bé chẳng ai để ý, chỉ xuất hiện trước mắt tôi trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, gieo vào lòng tôi một hạt giống, rồi biến mất không còn dấu vết.
Mỗi kỳ nghỉ, tôi đều trở về, tìm ki/ếm tất cả những người mà mình có thể liên lạc, dùng mọi cách có thể nghĩ ra, vậy mà vẫn không thể gặp lại em ấy dù chỉ một lần.
Không phải tôi chưa từng tìm cha mẹ em ấy.
Nhưng hai con người lạnh lùng ấy thậm chí còn chẳng có lấy một phương thức liên lạc với chính con trai mình.
Thậm chí người cha ruột của em ấy còn không ngừng buông lời nguyền rủa.
Tại sao chứ?
Nếu đã c/ăm h/ận đến vậy, ngay từ đầu đừng sinh em ấy ra có phải hơn không?
Sinh mạng đâu phải thứ có thể tùy tiện xem thường như một trò đùa.
Mãi đến năm hai mươi sáu tuổi, tôi tình cờ đi ngang qua trường đại học y khoa, một lần nữa gặp lại em ấy của năm hai mươi lăm tuổi.
Tôi chủ động bắt chuyện với em ấy, trao đổi phương thức liên lạc.
Cũng là tôi chủ động theo đuổi em ấy, chờ đợi đến khi em ấy bằng lòng ở bên tôi.】
Bác sĩ Trần khẽ thở dài.
Tôi có thể nhìn thấy sự thương hại và đồng cảm trong đôi mắt vị bác sĩ ấy.
Anh hỏi tôi:
"Vậy hiện giờ tình trạng của Thả An thế nào? Cậu có thể kể chi tiết hơn về những triệu chứng gần đây của cậu ấy không?"
Tôi im lặng một lúc rồi nói:
"Người yêu tôi đã học được một siêu năng lực. Em ấy sẽ đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, rồi lại đột nhiên biến mất."
Bác sĩ Trần cúi đầu lật b/ệnh án, bật cười:
"Nghe có vẻ rất năng động. Vậy tại sao hôm nay cậu ấy không đích thân đến đây?"
"À..."