Tôi l.i.ế.m môi một cách thản nhiên, nhướng mày cười trêu chọc, "Nếu anh không yêu tôi, tôi sẽ kể lại mọi chuyện tối qua cho Thẩm Mộc nghe không sót một chữ nào."
"Cậu dám?" Anh hung tợn bóp ch/ặt cổ tay tôi, tiếng gầm gi/ận dữ phát ra từ tận đáy họng, "Thẩm Hi, tôi nói cho cậu biết lần cuối cùng, người tôi yêu chỉ có một mình Thẩm Mộc thôi! Ngay cả khi cậu tiếp tục quyến rũ tôi, cả đời này tôi cũng không bao giờ thích cậu đâu, hiểu chưa?"
Nói xong, anh hất tay tôi ra, gh/ét bỏ lấy khăn giấy lau sạch: "Nói đi, muốn bao nhiêu tiền? Năm trăm ngàn? Một triệu? Hay là hai triệu tệ? Chỉ cần cậu giữ kín miệng chuyện tối qua, cậu muốn bao nhiêu tôi cũng trả được!"
Tất nhiên tôi biết anh trả được, anh là con trai duy nhất của tập đoàn Lộ thị, dăm ba triệu tệ đối với anh chỉ là hạt cát trong sa mạc.
Nhưng tôi hiểu rõ đạo lý thả dây dài câu cá lớn. Thế là, tôi dứt khoát lắc đầu: "Một xu tôi cũng không cần, tôi chỉ cần anh thôi."
Lộ Dã nắm ch/ặt nắm đ/ấm, rồi nắm đ.ấ.m lại khựng lại giữa không trung. Anh đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp như phát đi/ên, cuối cùng đ.ấ.m mạnh một phát vào tường, "Thẩm Hi! Tôi là bạn trai của anh cậu đấy! Sao cậu dám làm thế hả!"
Tôi thở dài, thầm đính chính lại trong lòng: Tôi không tên Thẩm Hi, tôi tên Kỷ Hi, tôi lấy họ mẹ. Và Thẩm Mộc cũng chẳng phải anh trai tôi. Anh ta không xứng.
Tất cả mọi người ở nhà họ Thẩm đều không xứng có bất kỳ dây dưa nào với tôi. Bao gồm cả món đồ cũ dùng thừa, dùng nát của Thẩm Mộc là anh - Lộ Dã. Anh cũng không xứng!
Nhưng tôi không lộ ra bất cứ điều gì, chỉ ủy khuất nhìn những vết đỏ ám muội trên n.g.ự.c Lộ Dã, vô tội chớp chớp mắt, "Em trai kế thừa chồng của anh trai, anh chưa nghe bao giờ sao? Với lại, anh trai tôi đã chia tay anh rồi."
"Cuối cùng." Tôi vươn ngón tay lạnh lẽo ra, thong thả điểm nhẹ lên n.g.ự.c anh, mỉm cười bổ sung, "Anh phải chịu trách nhiệm với tôi."
Sống lưng Lộ Dã đột ngột căng cứng, cơ thể không tự chủ được mà run lên một cái.
Tôi chẳng buồn để ý đến anh nữa, đi thẳng ra ngoài. Đến cửa, tôi quay lại nhắc nhở: "Tôi chỉ cho anh thời gian ba ngày thôi."
3.
Sau cuộc vui đêm qua, thẻ ngân hàng của tôi chỉ còn vẻn vẹn hai mươi tệ ba hào. Trạm xe buýt cuối cách biệt thự nhà họ Thẩm một đoạn đường rất dài. Lúc tôi về đến nhà đã là 12h trưa, vừa vặn đến giờ cơm.
Khoảnh khắc thấy tôi xuất hiện, bầu không khí dùng bữa vốn đang hòa hợp bỗng chốc rơi xuống điểm đóng băng. Mẹ Thẩm như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu, bà mạnh tay ném đôi đũa xuống bàn rồi xoay người lên lầu.
Thẩm Mộc và Thẩm Thừa Minh liếc nhìn nhau, ngay sau đó, Thẩm Thừa Minh quát lớn: "Mày c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ở đâu giờ mới vác mặt về! Còn biết đường mà về nhà cơ à?"
Thẩm Mộc cười hì hì phụ họa: "Đúng đấy, ba nói chuẩn luôn! Theo con thì cứ phải khóa thẻ của Kỷ Hi lại, để xem nó lấy gì mà ra ngoài đi hoang?"
Tôi lạnh lùng quét mắt qua anh ta, rồi dừng tầm mắt trên người Thẩm Thừa Minh, khẽ nhếch môi: "Thẩm Mộc một tháng có một trăm ngàn tiền sinh hoạt, tôi một tháng có ba ngàn, rốt cuộc là ai đi hoang? Tôi đưa ông ba ngàn, ông đi hoang cho tôi xem thử?"
Chưa đợi Thẩm Thừa Minh kịp mở miệng, Thẩm Mộc đã đ/ập bàn cái rầm, đột ngột đứng phắt dậy: "Mày ăn nói với ba kiểu gì đấy? Đúng là đồ mất dạy! Chẳng trách là loại nhà quê thô kệch!"
Đi bộ gần một tiếng đồng hồ, tôi thực sự rất mệt, lúc này chẳng còn sức lực đâu mà tranh chấp với họ. Tôi không nói gì thêm, định bụng về phòng trước. Nhưng Thẩm Mộc không muốn buông tha cho tôi dễ dàng như thế, anh ta hùng hổ đuổi theo sau.
"Này, đồ nhà quê, hôm qua mày c.h.ế.t ở xó nào thế? Có phải ra ngoài b/án thân rồi không?" Anh ta nhìn tôi đầy giễu cợt, gương mặt tinh xảo hiện lên nụ cười đ/ộc á/c.
Tôi khựng lại, nhẹ nhàng buông một câu: "Hôm qua tôi ở cùng Lộ Dã. Chúng tôi ở bên nhau cả đêm, vừa mới tách ra xong."
Lông mày Thẩm Mộc tức khắc nhíu ch/ặt, nhưng anh ta nhanh chóng cười lạnh: "Mày lừa q/uỷ à? Anh ấy gh/ê t/ởm mày còn không hết, làm sao có thể..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã vén mạnh cổ áo nhăn nhúm của mình ra. Nhìn thấy vết hôn đỏ sẫm trên cổ tôi, mặt Thẩm Mộc thoắt cái trắng bệch. Anh ta trợn tròn mắt, vừa không tin nổi vừa phẫn nộ: "Không thể nào... chuyện này không thể nào!"
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng: "Tin hay không tùy anh, liên quan đếch gì đến tôi?"
Anh ta lập tức phát đi/ên: "Chắc chắn là mày quyến rũ anh Dã! Đồ tiện nhân! Mày cũng giống hệt c/on m/ẹ mày thôi! Đều là lũ tiện nhân!"
Mấy lời này tôi nghe đến chai cả tai rồi. Tôi nắm lấy tay nắm cửa, có chút tò mò hỏi: "Anh đã chia tay Lộ Dã rồi, anh ấy ở cùng ai thì liên quan gì đến anh?"
"Ai cũng được! Riêng mày thì không!" Thẩm Mộc nghiến răng nghiến lợi túm lấy cổ áo tôi, tức đến mức ngón tay r/un r/ẩy, "Thứ tao không cần, dù có vứt đi cũng không bao giờ cho mày! Mày nghe rõ chưa?"
Tôi nghe thấy rồi, nhưng tôi lại không hiểu.
Năm Thẩm Mộc được 3 tuổi mắc bệ/nh bạch cầu, cần ghép tủy, nhưng tất cả người trong nhà họ Thẩm đều không phối hợp thành công. Để c/ứu Thẩm Mộc, Thẩm Thừa Minh quyết định sinh thêm một đứa con, nhưng mẹ Thẩm khi sinh Thẩm Mộc bị băng huyết, gần như không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa.