Hình Như Cậu Ta Không Thẳng Cho Lắm

Chương 15

18/07/2024 11:06

15.

Trong giờ giải lao ở phòng nghỉ, điện thoại di động kêu lên không ngừng.

Mở ra nhìn, toàn bộ đều đến từ Chu Dã.

“Lục Thời An hôm nay cậu đẹp trai quá đi, quần áo mà cậu mặc tôi có thể m/ua lại không.”

“Nhưng mà bộ thứ hai của cậu lộ quá, tôi thật không muốn người khác nhìn thấy.”

“Có phải tôi để ý nhiều quá rồi không, giờ cậu vẫn chưa phải là bạn trai tôi mà.”

“Nhưng mà tôi vẫn thấy hơi gh/en một chút thì phải làm sao đây?”

Từng cái nối đuôi nhau.

Tôi đang định trả lời cậu ta, thì nhân viên yêu cầu tôi bắt đầu ca làm việc kế tiếp.

Đây là công việc làm thêm mà tôi đã nhận.

Tiền lương rất cao, vẫn nên chuyên nghiệp thì hơn.

Tôi cẩn thận làm hết ca thứ hai, đang định ra ngoài tìm Chu Dã.

Nhân viên hốt hoảng chạy tới nói với tôi rằng Chu Dã đang đ/á/nh nhau với người khác.

Khi tôi tới nơi, người đ/á/nh nhau với Chu Dã đang nằm trên đất, mặt mũi sưng vù.

Tôi nhận ra người đó là Lưu Nham, cháu của ông chủ.

Giờ đang la hét đòi báo cảnh sát.

Chu Dã còn muốn ra tay, nhưng bị những người xung quanh kéo lại.

Thấy tôi tới, Chu Dã cúi đầu.

Tôi đi đến bên cạnh Chu Dã: “Tại sao lại đ/á/nh nhau?”

Chu Dã mở miệng: “Xin lỗi.”

Thấy vậy, Lưu Nham quyết không buông tha: “Các người cùng một phe đúng không, cậu là nhân viên ở đây, đừng nghĩ đến việc làm ở đây nữa.”

“Ai mà thèm?”

Chu Dã nhổ nước bọt.

“Chu Dã.”

Tôi nhíu mày, gọi tên hắn.

Lưu Nham lại kêu la: “Còn chờ gì nữa, mau báo cảnh sát cho tôi.”

Thấy người trên đất bị thương không nhẹ, vào đồn cảnh sát chưa chắc Chu Dã đã có thể trở về nguyên vẹn.

Tôi dịu dàng nói: “Thôi vậy, tôi xin lỗi thay cho Chu Dã.”

Lưu Nham che mặt lại, nói như đinh đóng cột: “Không được.”

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, thấy ánh mắt của Lưu Nham di chuyển trên người tôi.

“Trừ khi tối nay cậu đi ăn với tôi.”

“Mơ đẹp quá.”

Người lên tiếng là Chu Dã.

Tôi cười một tiếng, ngồi xổm xuống, ghé vào tai anh ta:

“Có bản lĩnh thì báo cảnh sát đi, đúng lúc tôi cũng muốn nói với cảnh sát trước kia anh gửi tin nhắn quấy rối tôi ra sao.”

Giày da nghiền trên ngón tay Lưu Nham.

Hắn bật ra một tiếng gào thét tê tâm liệt phế.

Tôi dắt tay Chu Dã ra cửa, bây giờ chỉ có một từ có thể miêu tả tâm trạng của tôi.

Sảng khoái!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
10 Ba Kiếp Nạn Chương 13
12 Dòng Chảy Ngầm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm