Mấy ngày sau đó, tôi tiếp tục lặp lại chiêu cũ, dùng những lời lẽ nồng nhiệt để “tấn công” hắn:

[Nhớ anh rồi đấy]

[Không biết có phải ảo giác không, nhưng em thấy mỗi ngày anh lại đẹp trai hơn hôm trước vài phần]

[Lần sau gặp nhau, em có thể ôm anh một cái không?]

[Anh ơi anh ơi, anh đang làm gì thế? Hai phút rồi chưa rep em...]

Đại loại là như vậy.

Ban đầu tôi chỉ dừng ở nhắn tin. Nhưng thấy hắn chẳng phản ứng gì mấy, dựa vào lớp da mặt dày không biết x/ấu hổ của mình, khi gặp mặt tôi trực tiếp nói thẳng ra miệng.

Kết quả, Lăng Diệu vẫn không hề d/ao động.

Ngoại trừ ánh mắt có đôi lúc không tự nhiên, thần sắc hơi lấp lánh khác thường.

Thế là tôi quyết định… tăng độ khó.

Tiếp xúc cơ thể trực tiếp!

Hôm đó, trên đường cùng nhau đến nhà ăn, hai người đi song song. Tôi giả vờ vô tình chạm vào vai rồi cánh tay hắn, thuận thế nép sát lại.

Lăng Diệu khựng bước một chút, rồi tiếp tục đi như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi lén liếc hắn, nói:

“Chúng ta… hình như còn chưa từng nắm tay nhau nhỉ.”

Lăng Diệu dừng lại.

Ngay lúc tôi tưởng hắn sẽ gh/ê t/ởm lùi ra xa vài bước...

Thì bàn tay tôi đột nhiên bị bao trùm.

Là Lăng Diệu nắm lấy bàn tay đang buông thõng tự nhiên của tôi.

Tôi sững sờ, ngây người cảm nhận xúc giác xa lạ cùng hơi ấm truyền sang.

“Như vậy không đúng sao?”

Thấy tôi đơ ra, hắn hỏi.

Hắn hơi nhíu mày, dường như đang suy nghĩ cách nắm tay cho hợp lý hơn.

Rất nhanh, hắn đưa ra quyết định.

Bàn tay thon dài, khớp xươ/ng rõ ràng của hắn luồn vào kẽ tay tôi, các ngón tay khẽ cong xuống, đan ch/ặt lấy tay tôi.

“Như thế này hợp lý hơn.”

Ánh mắt hắn lộ ra chút hài lòng, “Đi thôi.”

Tôi bước chậm hơn hắn nửa bước.

Ngẩng đầu lên, tôi thoáng thấy đầu tai hắn phớt qua một tầng hồng nhạt rất không bình thường.

Chấn động cực độ.

Hóa ra… sức chịu đựng của người này thật sự không phải dạng vừa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0