08.

Trong ánh mắt dịu dàng của thiếu niên mơ hồ mang theo chút cảnh giác và thăm dò.

Tôi ho khan hai tiếng, không trả lời hắn, chuyển sang chủ đề khác.

“Không còn sớm nữa, em xăm xong rồi chúng ta mau đi thôi.

“Hôm nay phải khó khăn lắm mới được rảnh rỗi, anh còn chuyện quan trọng khác phải làm.”

Vừa nói tôi vừa quay đi, cố ý phớt lờ sự mất mát trong mắt hắn.

Có một số thứ nếu như nói ra, thì sẽ thay đổi.

Nếu đã vậy, tốt nhất là không nói.

09.

Mặc dù nói lảng sang chuyện khác, nhưng tôi không lừa gạt hắn.

Đúng là tôi có việc quan trọng.

Ôn Tầm là nhân vật phản diện lớn, không dễ dàng cảm hóa, vậy đương nhiên là phải tìm một nhân vật phản diện khác có ấn tượng tốt để mà c/ứu chuộc.

Tôi và hệ thống đã chọn lọc nửa tháng, cuối cùng x/á/c định mục tiêu là một học sinh lớp mười hai.

Học sinh đó tên Hứa Ngôn, là một học bá.

Vóc dáng đẹp, tính cách cũng cởi mở.

Vốn có tiền đồ rộng mở, nhưng xui xẻo lại có một người cha cặn bã.

B/ạo l/ực lại thích c/ờ b/ạc.

Không những đ/á/nh mẹ cậu ta phải nhập viện, còn bỏ trốn với n/ợ nần chồng chất.

Bây giờ bọn đòi n/ợ ngày nào cũng đến nhà cậu ta phá phách, đồ trong nhà cũng bị đem đi hết mà vẫn chẳng trả được bao nhiêu tiền.

Mẹ cậu ta cần tiền chữa bệ/nh tại bệ/nh viện, buộc cậu ta phải cúp học để ra ngoài đi làm thêm ki/ếm tiền.

Thành tích cũng bắt đầu sa sút.

Hệ thống nói, hôm nay trên đường đi làm thêm về, Hứa Ngôn sẽ bị đám c/ôn đ/ồ đòi n/ợ kia đ/á/nh.

Nếu như tôi có thể ra mặt giải quyết giúp cậu ta, nói không chừng cậu ta có thể quay về chính đạo.

Đến lúc đó nhiệm vụ của tôi cũng coi như là đã hoàn thành.

Nghĩ như vậy, tôi nghe theo lời chỉ dẫn của hệ thống, đi đến con đường nhỏ mà Hứa Ngôn đi về.

Cách một đoạn, tôi liền nghe thấy giọng nói hùng hổ của một đám đàn ông, hòa cùng vài tiếng kêu đ/au đớn.

“Mẹ kiếp, mới được có chút tiền nha vậy, còn phải đến khi nào mới xong? Mày có nghiêm túc đi làm ki/ếm tiền không đấy?”

“Tôi nói này, thay vì anh em ta ngày nào cũng đến đây đòi n/ợ, không bằng đem b/án thằng nhãi này đi! Trông nó da mỏng thịt mềm như thế, nói không chừng người có tiền lại thích nó thì sao, ha ha ha.”

“Ý này rất đáng tin cậy!”

Nói xong, mấy gã đàn ông bắt đầu tóm lấy Hứa Ngôn đang nằm trên đất.

Nhưng Hứa Ngôn cũng không phải người hiền lành.

Thỏ bị ép thì cũng sẽ cắn người thôi.

Những người khác không để ý, nhưng tôi đứng đằng xa thấy rất rõ, Hứa Ngôn giấu d/ao trong tay áo.

Cứ tiếp tục như vậy, sợ là sẽ xảy ra chuyện không hay.

Không kịp chạy đến, tôi hướng về bên đó mà hét lên: “Chờ một chút! Cậu ta thiếu tiền các người, tôi trả thay cậu ta, đừng động đến cậu ta!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Nữ Đào Chương 11
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm