Tự Do Cuối Cùng

Chương 7

18/11/2024 10:17

7.

Tôi hẹn gặp Lục Triết.

Lúc này anh lại muốn từ chối giống như hai tháng trước, nhưng tôi làm như không nhìn thấy lời từ chối đó, tôi chỉ bình tĩnh nói với anh: “Em nhìn thấy rồi.”

“Cái gì?”

“Weibo Tiểu Hào của anh.”

Bên kia điện thoại, dường như hô hấp của Lục Triết khẽ dừng lại, hồi lâu sau anh mới khẽ cười rồi nói: “Vậy chúng ta gặp nhau đi.”

Ngẫm nghĩ lại thì cho dù tôi và anh học cùng một trường, nhưng lần trước gặp nhau cũng đã là chuyện của hai ngày trước rồi.

Lúc tôi xuống lầu đã là hoàng hôn, ánh chiều tà nhuộm cho những đám mây phía chân trời một màu đỏ hồng hoa lệ.

Lục Triết đứng ở đó, anh ta khẽ quay đầu lại, nhưng nụ cười nhàn nhạn ở bên môi đã không còn giống như trước nữa, ngược lại mang theo mấy phần hững hờ kiêu ngạo.

Cuối cùng tôi cũng nhận ra sự lạnh lùng lúc trước của anh ta cũng chỉ là chiếc mặt nạ che đậy mà thôi.

Mà bộ dạng kiêu ngạo, bất cần này mới thật sự là anh ta.

“Nếu như em đã nhìn thấy rồi thì tôi không còn gì để giải thích nữa.” Anh ta lười biếng nói: “Chia tay đi Lâm D/ao, chúng ta có thể kết thúc rồi.”

Tôi đã nghĩ rằng ít ra thì tôi có thể giữ được sự tỉnh táo.

Nhưng trong khoảnh khắc nghe anh ta nói như thế thì trong lòng tôi vẫn đ/au đớn vô cùng, đ/au từ trong xươ/ng tủy.

Rõ ràng ba năm qua tôi thật lòng thích anh ta.

Hẹn hò nửa năm, tôi cũng đã bỏ ra một trăm phần trăm thật lòng.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi siết ch/ặt nắm tay, tôi nhìn anh ta: “Tại sao anh lại chọn em?”

“Bởi vì em thích tôi.”

Anh ta nhìn tôi rồi nói với giọng điệu đương nhiên.

“Em kiên trì theo đuổi tôi suốt ba năm, em tự mình đưa đến cửa, đương nhiên tôi cũng muốn thành toàn cho em một lần.”

Anh ta hơi dừng lại, anh ta chăm chú nhìn vào mắt tôi rồi đột nhiên bật cười.

“Hơn nữa chắc là ít nhiều gì em cũng cảm ơn tôi, vì tôi đã đưa em đến với thế giới mà mãi em cũng không bước vào được, không phải sao?”

Tôi thích anh ta ròng rã ba năm, thậm chí mỗi lần nghĩ đến anh ta thì tôi đều đỏ mặt tim đ/ập, nhưng khoảnh khắc này tim tôi đã ch*t chỉ còn lại nắm tro tàn.

Trái tim nhói đ/au, đầu ngón tay tôi r/un r/ẩy, tôi chắp tay sau lưng, móng tay hung hăng cắm vào lòng bàn tay, nhưng tôi vẫn cố nhịn không để mình rơi một giọt nước mắt nào.

Cho dù tôi ở trước mặt Lục Triết không đáng một đồng thì tôi cũng có sự tự tôn của tôi.

Rất lâu, tôi hít sâu một hơi, tôi đang định mở miệng nói thì đột nhiên phía sau lưng có giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Thế giới gì, thế giới của phế nhân sao?”

Tôi quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Giang M/ộ đứng bên cạnh tôi.

Sắc mặt của Lục Triết trầm xuống, anh ta đứng thẳng lưng nhìn Giang M/ộ.

“Đàn anh Giang, chuyện giữa tôi và bạn gái tôi, hình như không liên quan gì đến anh nhỉ?”

“Là bạn gái cũ.”

Sắc mặt của Giang M/ộ rét lạnh, anh ấy sửa lời.

“Cậu coi thường tôn nghiêm của đàn em tôi, đàn em Lục, có cần tôi báo cáo chuyện này lên giáo viên hướng dẫn không?”

Ánh mắt Lục Triết thay đổi, anh ta nhìn chằm chằm Giang M/ộ, sau đó ánh mắt của anh ta vừa hung hăng vừa lạnh lùng.

Tôi hơi sợ anh ta sẽ gây phiền phức cho Giang M/ộ, cho nên tôi đã bước lên trước một bước, chắn trước mặt Giang M/ộ rồi gằn giọng: “Lục Triết.”

Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi.

“Anh nói không sai, tôi không có gia cảnh hay có người nhà ưu tú, cũng không phải người trời sinh đã thông minh, cũng không giống anh mà am hiểu đùa giỡn lòng người…”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Quả thật tôi thích anh, cũng đã từng nghĩ đến tương lai có anh, cũng đã cố gắng để xứng với anh… Nhưng bây giờ tất cả chỉ là quá khứ, tôi không thích anh nữa, thế giới của anh khiến tôi cảm thấy buồn nôn, cho nên dừng lại ở đây đi.”

Nói xong, tôi không nhìn anh ta nữa mà quay người rời đi.

Tôi nhận ra Giang M/ộ đang nhìn tôi, tôi hít một hơi thật sâu rồi nhỏ giọng nói: “Đàn anh Giang, khiến anh gặp phiền phức rồi.”

Anh ấy trằm mặc rồi hỏi tôi: “Có muốn cùng tôi đi giải sầu không?”

Tôi lắc đầu.

Không phải tôi không phát hiện ra ánh mắt anh ấy nhìn tôi ngoài sự yêu mến của đàn anh dành cho đàn em ra còn có cái khác nữa, là tình cảm sâu kín khó phát hiện được.

Nhưng giây phút này tôi không có tinh thần suy nghĩ đến nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K