Ngôi nhà búp bê

Chương 2

04/07/2024 11:05

“Đồ chơi! Đồ chơi!”

Còn chưa kịp đợi tôi suy nghĩ, bên ngoài phòng truyền đến tiếng hét chói tai.

Tiếng bước chân chạy bình bịch vang lên khiến tôi bị choáng nhẹ, một bé gái vừa xông vào vừa hét lớn, đẩy mạnh cánh cửa ầm một cái vang trời.

“Trốn nhanh đi!” gấu Teddy vừa nhỏ giọng nhắc nhở tôi, vừa chui vào khe hở giữa chiếc giường và bức tường.

Xem ra đây chính là cô chủ nhỏ Salley.

Tôi nhanh chóng nằm vào trong chiếc hộp, rồi phủ những vụn giấy đầy màu sắc lên người mình.

“Đồ chơi của con!” Cô ấy vẫn còn lớn tiếng la hét, bên tai không ngừng truyền đến âm thanh đ/ập phá đồ đạc, giống như một người khổng lồ đang phát đi/ên vậy.

Quá đ/áng s/ợ đi, tôi không dám nhúc nhích, im lặng mà nằm trong hộp giấy, chỉ sợ không cẩn thận thu hút sự chú ý của cô ấy.

“Đồ chơi đâu! Đồ chơi đâu!” Salley vừa gầm vừa mở tủ quần áo, rồi lại mở ngăn kéo ra, nhưng hình như không tìm thấy gì cả.

Tôi muốn nhắm mắt lại, nhưng phát hiện ra mình không có mí mắt, chỉ có thể trừng mắt nhìn lên nóc tủ trưng bày, đúng lúc phát hiện chú chó Snoopy đang trốn trong góc.

“Suỵt…” Nó ra hiệu im lặng với tôi, ý nói là người mới đến như tôi đừng có làm hỏng việc.

Tôi vừa định gật đầu đồng ý, đột nhiên biểu cảm của Snoopy trở nên sợ hãi tột độ.

Một cánh tay mũm mĩm trắng trẻo cực lớn đang tiến về phía tôi.

...

“Đồ chơi, bạn ch*t rồi hay sao, sao bạn không nói chuyện!”

Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt của Salley, đây vốn không phải là dáng vẻ của một đứa nhỏ bình thường, gương mặt của cô ấy cứng nhắc, ánh lên một chút màu trắng xanh, đôi mắt chỉ có tròng đen, tay chân mũm mĩm từng ngấn trông giống như củ sen.

Điều đ/áng s/ợ nhất là, cô ấy đang nắm ch/ặt lấy cả người tôi, đi/ên cuồ/ng lắc lư lên xuống.

Cảm giác chóng mặt tột cùng giống như trời sập đất lở vậy, ngón tay vừa thô vừa to của cô ấy như muốn siết g/ãy cơ thể tôi, sự đ/au đớn thấu tim gan khiến tôi muốn ngất đi.

“Đồ chơi không biết đ/au, càng không biết nói chuyện.”

Nhưng tôi lại cảm nhận rất chân thật cảm giác đ/au đớn tột cùng trên khắp cơ thể.

“Nhanh dừng tay lại đi!” Trong lòng tôi đang gào thét đi/ên cuồ/ng, nhưng lại không dám động đậy, sợ bị cô ấy phát giác.

Salley đột nhiên dừng tay lại, gương mặt cực lớn của cô ấy, nở ra một nụ cười q/uỷ dị, tiếp sau đó, cô ấy mở ngăn kéo dưới tủ ra.

“Làm phẫu thuật! Làm phẫu thuật!” Cô ấy vui sướng hét lên, lấy ra một con d/ao gọt trái cây sắc bén từ ngăn tủ ra.

Con cái nhà ai lại giấu d/ao trong phòng thế này!

Mũi d/ao sắc bén chĩa ngay trước mặt tôi.

“Salley, con đừng có làm hỏng đồ chơi đấy!” Bên ngoài truyền đến giọng của người phụ nữ khác.

“Đây đã là con búp bê Barbie thứ tư của con rồi đấy, nếu làm hỏng mẹ không m/ua cái mới cho con nữa đâu.”

Đôi mắt đen láy của Salley hình như khựng lại, rõ ràng là đang kiêng dè giọng nói bên ngoài. Đôi môi đỏ chót làm hành động bĩu môi, hừ một tiếng rồi ném mạnh tôi xuống đất.

Cái đ/au g/ãy xươ/ng truyền đến, tôi nằm yên trên mặt đất, không dám động đậy.

“Đừng để bọn họ biết được bạn không phải món đồ chơi thật sự!” Nội dung quy tắc lại hiện ra trước mắt tôi một lần nữa.

Cả người tôi đ/au đến không chịu được, nhưng tôi lại không dám phát ra tiếng.

Ngay lập tức, Salley hình như đã phát hiện mục tiêu mới, cô ấy đưa tay chộp lấy chú chó Snoopy trốn trong góc lúc nãy.

“Hí hí." Cô ấy lại nở nụ cười q/uỷ dị tàn á/c.

Salley giơ cao mũi d/ao, đ/âm từng nhát xuyên thủng cơ thể của Snoopy, rồi lại dùng mũi d/ao đ/âm thẳng vào miệng của nó, dùng sức rạ/ch một đường lên phía trên, cả gương mặt của Snoopy bị rá/ch làm đôi, một con mắt rơi ra ngoài.

Thứ rơi xuống ngay cạnh tôi, lại là con mắt tươi mới của con người.

Kèm theo đó là mùi m/áu tanh cực nồng và hơi ấm ấm.

Tôi sợ hãi quá mà ngất đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quyến rũ sau hôn nhân

Chương 7
Sau khi kết hôn vì lợi ích, tôi và Tưởng Tư Ngôn sống chung một cách thuận buồm xuôi gió. Nhưng con mèo của anh ta đêm nào cũng đúng giờ đến cào cửa phòng tôi. Nó thậm chí còn kéo tấm ảnh cưới từ album ra, đẩy đến trước cửa phòng tôi. Mọi chuyện chỉ vỡ lẽ khi tôi tình cờ mở máy tính của Tưởng Tư Ngôn. Trên màn hình hiện rõ mồn một một trang diễn đàn ẩn danh: [Sau hôn nhân sắp đặt, bạch nguyệt quang quay về, có nên ly hôn không?] Tất cả bỗng trở nên hợp lý. Tôi lặng lẽ về phòng thu dọn hành lý. Không lâu sau, con mèo lại đẩy chiếc nhẫn cưới tôi chưa từng đeo qua khe cửa. Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Tưởng Tư Ngôn ôm gối đứng ngoài hành lang: "Vợ ơi, chẳng phải bạch nguyệt quang của em đã về rồi sao? Vậy danh phận của anh có thể được trả trước một chút không?" "Cho anh mượn nửa chỗ nằm... được không?" #NORE
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
4
Yêu Thầm Chương 7