Xác chết trong vại rượu

Chương 5

17/01/2024 17:07

Người ch*t tên Trần Hồ, là một người trong đám tay sai của Từ Đại Trị.

Vợ anh ta nhào đến x/ác người đàn ông, gào khóc đến nỗi mất giọng: "Tạo nghiệt mà, gi*t người vào ban ngày ban mặt! Đây là do tên khốn khiếp nào làm hả?”

Ông trẻ đã cao tuổi, được người đỡ đang thong dong đến muộn, ông ta vừa nhìn th* th/ể Trần Hổ, ngay lập tức nhíu ch/ặt đầu mày.

"Mau, mau đi xem ngọc Câu!”

Không có ai dám bước lên, trưởng làng bèn đẩy đẩy tôi. Tôi chỉ có thể cúi đầu đi đến cạnh vại rư/ợu, nén nỗi sợ hãi mà đưa tay mò vào trong, trong lòng bỗng lạnh lẽo.

"Mất rồi, ông trẻ, ngọc mất rồi!” Tôi lắp ba lắp bắp nói.

Ông trẻ nghe thấy vậy thì sắc mặt tái xanh, run run môi, rất lâu sau mới kêu lên một tiếng: "Thôi rồi! E là sắp tới ngày ngày đều gặp m/áu rồi!”

Ông trẻ nói, Ngũ q/uỷ át thi trận này đã bị phá, th* th/ể nữ chắc chắn đi tìm ngọc Câu, đợi đến khi cô ta tập hợp đủ linh h/ồn của các chủ nhân ngọc Câu, cô ta sẽ biến thành loại thi sát đ/ộc á/c hung hãn nhất trong thi sát - Huyết Sát.

Nghe ông trẻ nói xong, người dân cả làng đều hoảng hốt lo lắng, duy chỉ có vợ của Trần Hổ vẫn đang kêu trời gọi đất.

Ông trẻ nhìn quanh bốn phía, trong lòng dường như đã có phán đoán, hỏi vợ Trần Hổ: “Chồng cô đã làm gì vào đêm hôm qua, ắt trong lòng cô hiểu rõ, hiện giờ thiếu mất mấy người, là bọn họ làm cùng nhau đúng không?”

Vợ Trần Hổ bỗng ngừng khóc, ánh mắt bắt đầu láo liên bốn phía xung quanh: "Tôi, tôi không biết gì cả, đêm qua tôi đi ngủ sớm…”

"Đã là lúc nào mà còn muốn che giấu!” Ông trẻ nâng cây gậy batoong đá/nh về phía cô ta tạo thế: "Nếu không tìm được ngọc Câu về, đợi đến khi khiến th* th/ể nữ này tức gi/ận chắc chắn gặp người gi*t người, gặp m/a ăn m/a, cô đã dính khí trên ngọc Câu đó cũng sẽ thoát không được đâu!”

Vợ Trần Hổ hoàn toàn ngớ người, ngồi ngơ trên đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm nốt ruồi lệ, tôi đá ân nhân giả để gả cho chú út

Chương 11
Tôi mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, đã làm máy rút tiền cho thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh là Kỷ Lẫm suốt 3 năm. Tiền tôi bỏ ra, quan hệ tôi lo, rắc rối anh ta gây ra tôi đều đứng ra dọn dẹp. Cho đến đêm trước hôn lễ, tại bữa tiệc độc thân, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy bạn bè anh ta cười cợt: 'Kỷ Lẫm, cậu định kết hôn với một người mù mặt thật đấy à?', 'Sau này đừng để cô ta đến chồng mình cũng không nhận ra, lại chạy theo người khác đấy.' Kỷ Lẫm đáp lại bằng giọng điệu cợt nhả, đầy khinh khỉnh: 'Hết cách mà, cô ta chỉ nhận mỗi nốt ruồi trên mặt tôi, đuổi thế nào cũng không đi.', 'Thật ra người cứu cô ta năm đó đâu phải là tôi, tôi chỉ đưa cô ta đến bệnh viện thôi, ai ngờ cô ta tỉnh lại liền bám lấy tôi như một con cún.' Bạch nguyệt quang của anh ta cười khúc khích: 'Tôi có một ý hay, hay là anh đi tẩy nốt ruồi đó đi, xem cô ta còn nhận ra anh không.' Tôi không chút biến sắc, một cước đạp văng cửa phòng bao. Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi ném chiếc nhẫn đính hôn trị giá 10 triệu vào thùng rác. 'Tẩy đi cũng tốt, đỡ làm lỡ việc tôi đi tìm ân nhân cứu mạng thực sự.'
Hiện đại
0