Miệng Méo

Chương 8

29/01/2026 11:40

"Đáng trách nhất là chính mày!"Mẹ tôi chen vào.

"Ban đầu bà cứ khuyên con bé bỏ qua h/ận th/ù, dắt con nhỏ sống qua ngày là được rồi."

"Ai ngờ được, từ khi có thằng con trai, mày cảm thấy hai mẹ con tao vô dụng, suốt ngày đ/á/nh đ/ập ch/ửi m/ắng, mặc kệ sống ch*t."

"Bà già rồi, sớm muộn gì cũng chẳng quan trọng, nhưng nghĩ đến lúc bà nhắm mắt xuôi tay, con gái tao sẽ ra sao? Cả đời nó chẳng phải bị h/ủy ho/ại hay sao!"

"Làm sao bà nỡ để nó ở lại với con q/uỷ như mày chứ!"

Sau hồi lâu im lặng, Miệng méo cất giọng nhỏ nhẹ: "Được thôi, tự mình gieo nhân thì phải gặt quả, các người không tha thứ cũng là điều dễ hiểu."

"Xin hãy cho con bú một lần nữa. Tao muốn nghe tiếng khóc của nó, để tao yên lòng ra đi."

Tôi biết hắn đã hết đường lui. Đứa con trai là mạng sống, là chút phẩm giá cuối cùng của hắn.

Bước lại bế đứa bé lên, nó nhỏ xíu và nhẹ bẫng, chẳng biết ngất hay đã ch*t. Tôi véo một cái vào mông, nó bỗng nhoẻn miệng khóc oe oe. Miệng méo nhìn con trai cựa quậy, nở nụ cười gượng gạo.

Tôi kéo áo lên, đứa bé háu đói đớp lấy, mút sữa tham lam. Thời gian chậm rãi trôi qua từng giây, Miệng méo đếm ngược những phút cuối đời mình.

Con trai no nê ngủ thiếp đi, đôi má ửng hồng. Ánh mắt Miệng méo dán ch/ặt lên nó, đầy vẻ thèm khát. Tôi và mẹ lặng lẽ chờ đợi.

"Cho tao một cơ hội nữa được không? Tao sẽ thay đổi."

Miệng méo nài nỉ, nước mắt lăn dài. Hắn lê đôi chân tật nguyền cố quỳ xuống, nhưng cơn đ/au buộc hắn phải bỏ cuộc.

Tôi và mẹ chẳng ai thèm đáp, chỉ nhìn hắn lạnh lùng.

"Vậy... các người muốn tao làm gì?" Miệng méo hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.

"Chân mày g/ãy rồi, tr/eo c/ổ người ta không tin. C/ắt cổ thì bẩn nhà. Hay mày bò ra sông trước cửa đi, cũng gần đấy, mọi người sẽ tin thôi."

Tôi nói bằng giọng điệu lạnh băng, không cho phép phản bác.

"Các người hứa với tao, nhất định nuôi nấng thằng bé thành người! Xin các người! Đây là yêu cầu duy nhất trước khi tao ch*t!"

Chấp nhận số phận, Miệng méo bỗng trở nên bình thản, lẩm bẩm một mình: "Tao sinh ra đã méo miệng, nhà đông anh em, chẳng được cha thương mẹ quý."

"Già đầu rồi vẫn không vợ, bị cả làng chê cười, đến anh em ruột cũng kh/inh rẻ không thèm qua lại. Bất đắc dĩ mới ra nông nỗi này, thật sự xin lỗi!"

"Khó khăn lắm mới có đứa con trai, khiến tao ngẩng cao đầu trong làng, không còn ai gọi tao là thằng ngũ bảo, thằng ế vợ nữa. Tiếc là tao bị hạnh phúc làm mờ mắt."

"Có vợ có con, cuộc sống đẹp biết bao, vậy mà chính tao tự h/ủy ho/ại!"

"Tao tưởng đã có con trai, nhà các người cũng bị thu hồi, không còn nơi nào để đi, phải dựa vào tao. Nghĩ mình gh/ê g/ớm lắm nên càng lúc càng lộng hành, cuối cùng biến cuộc sống tốt đẹp thành thế này..."

Tôi nhíu mày, không muốn nghe hắn lải nhải, mở toang cửa nhìn thẳng.

Hắn hiểu ý, liếc nhìn con trai lần cuối rồi nói:

"Sổ tiết kiệm để trong ngăn kéo đầu giường, chìa khóa treo trên khung cửa kia, đứng lên ghế là thấy ngay." Tôi theo ánh mắt hắn quay lại, lấy được chìa khóa.

"Cởi trói cho tao đi, không thế làm sao lên đường?" Miệng méo hỏi, giọng trầm đục.

Mẹ tôi định ngăn cản, nhưng tôi vẫn cởi trói cho hắn. Dùng mềm mỏng hay cứng rắn, giờ hắn cũng đã thất thế, tôi chẳng sợ gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
4 Mất Nét Chương 10.
5 Tham Lam Chương 12
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
11 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng đố kỵ

Chương 15
Thân là sư tôn, ta lại sinh lòng đố kỵ với chính đồ đệ của mình. Thế nên ngày ngày, ta luôn tìm đủ mọi cách để gây hớn, bắt bẻ hắn. "Gương mặt này của ngươi sinh ra đã phong tình quyến rũ như vậy, căn bản không thích hợp để tu Vô Tình đạo." "Cũng nhờ vi sư đây mỗi đêm đều hy sinh thân mình, rèn luyện khả năng nhẫn nại cho ngươi!" "Đúng rồi, tối nay cùng tắm ở linh tuyền, nhớ mặc thứ gì mát mẻ một chút..." Lời vừa dứt, một hàng chữ kỳ lạ bỗng hiện ra trước mắt ta, tựa như màn đạn trôi nổi: [Tên ác độc sư tôn này lại đang thao túng tâm lý công chính, thật buồn nôn.] [Về sau gã còn ảo tưởng dùng Sinh Tử Đan để mang long thai, hoài cốt nhục của công chính cơ đấy. Sắp tới khi công chính gặp được chân ái của đời mình, hắn sẽ tỉnh ngộ ra, một kiếm sát sư chứng đạo!] Ta sợ tới mức hồn phi phách tán, lập tức định đổi sang một tên đồ đệ khác để hầu hạ. Thế nhưng ngay đêm đó, nam chính công trong lời đám người kia lại tìm đến. Hắn đeo một sợi dây xích bạc vắt ngang ngực, đứng trước cửa, khẽ nhướng mày nhìn ta. "Sư tôn, kẻ khác có biết hầu hạ người chu đáo như con không?"
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
Cổ trang
1.03 K