Chủ Nhà Kỳ Lạ

Chương 17

26/10/2025 22:33

Cảnh sát ra lệnh di chuyển tủ quần áo.

Nhưng phía sau chẳng có gì cả.

Dì chủ nhà đứng bên cạnh kêu oan: "Vu khống đấy! Làm gì có x/á/c ch*t nào ở đây?"

Tôi cười lạnh: "Đừng nóng vội, x/á/c ch*t đang giấu bên trong này."

Vừa nói tôi vừa gõ gõ vào bức tường.

Viên cảnh sát sững người, nhưng nhanh chóng hiểu ra: "Ý cô là... trong tường?"

Tôi gật đầu.

Người khách nữ dường như không chịu nổi cú sốc, chân mềm nhũn ngã vật xuống đất.

Dì chủ nhà lúc nãy còn biện bạch giờ đã im bặt.

Phúc Đạt thất thểu đứng một bên, như đã chấp nhận hiện thực.

Theo thời gian, bức tường dần được đục mở.

Một cảnh sát hô to: "Tìm thấy rồi!"

Người khách nữ xông lên trước nhất.

Chỉ thấy trong tường gắn ch/ặt một th* th/ể nữ, được bọc trong túi ni lông trong suốt.

Người khách nữ khóc nghẹn ngào: "Con gái tôi, con gái của mẹ ơi!"

Đến khi túi đựng x/á/c được mở ra, người phụ nữ sửng sốt: "Khoan đã, đây không phải con gái tôi."

"Cái gì?"

Tôi nhanh chóng bước đến bên x/á/c ch*t: "Vậy đây là ai?"

Dì chủ nhà mấp máy môi, nhất quyết không chịu nói đây là ai.

Ngay lúc này, một người bỗng xông vào từ bên ngoài.

Bác gái hàng xóm ôm lấy th* th/ể, nước mắt lã chã rơi: "Mẹ cuối cùng cũng tìm thấy con rồi."

Cảnh sát đứng bên thốt lên: "Đội trưởng, ở đây còn một x/á/c ch*t nữa!"

Sự chú ý của mọi người đổ dồn về phía đó. Người khách nữ r/un r/ẩy kéo khóa túi đựng x/á/c.

Khi x/á/c nhận đúng là con gái mình, bà ấy gào lên thảm thiết, người chồng tiến lên ôm ch/ặt vợ.

Tôi đứng phía sau, nhìn hai bóng lưng già nua c/òng xuống hơn bao giờ hết.

Viên cảnh sát trưởng mím môi rồi ra lệnh: "Dẫn người về đồn."

Hiện trường chỉ còn lại hai cảnh sát và nhân viên pháp y làm biên bản.

Tất cả những người còn lại đều bị đưa về đồn cảnh sát.

Bằng chứng vụ án lúc này đã rõ như ban ngày.

Nghi phạm Trương Phân và La Phúc Đạt đã thừa nhận hành vi phạm tội.

Khi chúng tôi hoàn thành lời khai bước ra ngoài, trời đã sáng rõ.

Bên ngoài mưa phùn lất phất rơi.

Bụng tôi đói cồn cào.

Ngay cạnh đồn cảnh sát có một quán ăn sáng.

Tôi nuốt nước bọt: "Hay là... cùng ăn sáng nhé?"

Vợ chồng khách hàng và bác gái hàng xóm nghe vậy, đồng loạt gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT