"Nếu tôi nghe không lầm thì hình như cậu đang nhắc đến tôi thì phải?"
Tôi kinh ngạc lẫn vui mừng quay đầu lại, liếc mắt lập tức nhìn thấy Liêu Kim Tuyết đang bước xuống từ cầu thang.
Nhìn thấy tư thế của tôi và Kỳ Việt, anh nhướng mày: "Tôi đến không đúng lúc sao?"
"Anh Kim Tuyết?"
Nhìn rõ người đến là ai, cơ thể của Kỳ Việt hơi lùi về sau một chút, trên mặt khôi phục nụ cười lơ đãng thường ngày: "Đang trêu An An một chút thôi mà."
"Nhìn thấy trên mặt cậu ấy xanh tím một mảng, sợ cậu ấy bị người nào đó b/ắt n/ạt thôi."
Sau đó, cậu ta rất tùy ý mà hỏi: "Vậy nên vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?"
"An An?"
Người đàn ông cũng thuận theo mà lặp lại tiếng gọi này. Hai âm tiết chậm rãi, lười biếng phát ra từ sâu trong cuống họng anh giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật nào đó. Ánh mắt anh lướt trên mặt tôi, nghiền ngẫm một hồi thật lâu khiến sống lưng tôi lập tức xẹt qua một luồng điện.
Liêu Kim Tuyết khẽ cười một tiếng, một lúc sau mới lên tiếng: "Ừm, vừa nãy An An cắn mạnh quá, tôi chỉ đành th/ô b/ạo một chút thôi."
Nụ cười trên mặt Kỳ Việt bỗng chốc cứng đờ.
Liêu Kim Tuyết như không hề nhận ra mà quay sang nhìn tôi: "Hình như hơi nghiêm trọng rồi, có muốn đi bôi th/uốc cùng anh không?"
Dưới chân tôi nhẹ bẫng như đi trên mây, bị một nụ cười hiếm thấy của anh làm cho h/ồn siêu phách lạc.
Đúng lúc định gật đầu thì Kỳ Việt đã vươn tay kéo tôi lại: "A Diệp vừa mới gửi tin nhắn tới bảo hôm nay bà cụ có hỏi sao không thấy cậu... Cậu chưa xem điện thoại hả?"
Giọng điệu của cậu ta rất đỗi ôn hòa: "A Diệp nói lâu lắm rồi không về nhà cùng nhau, đã hẹn với bà cụ là ngày mai rồi. Xem ra tối nay phải về trường sớm thôi, đúng không?"
Tôi mở điện thoại, quả nhiên khung chat được ghim lên đầu đã hiện ra một dấu chấm đỏ.
Thường ngày bà cụ đối xử với tôi như cháu trai trong nhà, mà tôi cũng vì Sở Diệp nên đã lâu lắm rồi chưa về thăm bà cụ.
Nghĩ như vậy nên tôi bèn gật đầu.
Còn Liêu Kim Tuyết, kể từ lúc nhìn thấy màn hình điện thoại của tôi thì vẫn luôn im lặng không nói gì thêm nữa.
Thấy tôi đã đưa ra quyết định, anh cười nhạt một tiếng rồi né qua một bên nhường đường.
"Anh Kim Tuyết, vậy bọn em xin phép đi trước đây."
Kỳ Việt khoác vai tôi, ôm lấy tôi đi ra ngoài. Khi đến quầy bar, tôi ngoái đầu lại. Liêu Kim Tuyết đứng trong bóng tối khuất ánh đèn, không nhìn rõ vẻ mặt, lẳng lặng nhìn chúng tôi rời đi.
Tôi thu hồi ánh mắt, không hiểu sao bỗng nhiên rùng mình ớn lạnh.