Tôi dường như không thể gi/ận Giang Tri Đình được nữa.
Nhưng nỗi ấm ức và oán h/ận suốt bốn năm qua lại không thể tan biến ngay lập tức.
Tôi cố gắng bình tâm suy nghĩ, nhưng cũng không cố tình tránh mặt Giang Tri Đình, vẫn lượn lờ ở nhà như mọi khi.
Kết quả là, Giang Tri Đình lại chẳng thấy xuất hiện nữa.
Ba ngày liền không thấy bóng dáng, cơn gi/ận của tôi lại bốc lên ngùn ngụt.
Tôi ngồi trên sofa ngoài phòng khách, mắt dán ch/ặt vào cửa, đang phân vân không biết có nên sang nhà bên cạnh tìm anh ta không thì Thẩm Dư trở về.
"Chị, chị đang nhìn gì vậy?"
Thẩm Dư và Giang Hoài đã dọn ra ngoài ở sau khi đính hôn, mấy ngày nay hai người họ đang trong giai đoạn mặn nồng, nên em ấy ít khi về nhà.
Tôi lảng sang chuyện khác, thuận miệng hỏi: "Sao em lại về đây?"
"Anh cả ốm rồi, em với A Hoài về thăm anh ấy."
Tôi đứng bật dậy: "Anh ấy bị ốm à?"
"Vâng. Ba năm trước bị di chứng, sức khỏe của anh cả vẫn luôn không tốt..."
Thẩm Dư còn chưa nói hết câu, tôi đã lao ra khỏi cửa. Trên đường, tôi gặp Giang Hoài vừa từ nhà bên cạnh đi ra, tôi còn chẳng buồn chào hỏi.
"Anh ấy ở trên tầng hai."
Giang Hoài gọi với theo tôi từ phía sau, tôi thậm chí còn không kịp suy nghĩ, đã theo phản xạ lao lên tầng hai.
Căn phòng yên tĩnh đến mức không nghe thấy cả tiếng thở, Giang Tri Đình đang nhắm mắt nằm trên chiếc giường lớn.
====================
Chương 11:
Tôi nín thở lao đến bên giường anh, ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, tôi h/oảng s/ợ đến mức giọng nói cũng run lên.
Tôi khẽ gọi: "Giang... Giang Tri Đình."
Giang Tri Đình không phản ứng, dù biết rằng có thể anh chỉ đang ngủ, tôi vẫn không kìm được mà gọi tên anh một lần nữa bằng giọng nức nở: "Giang Tri Đình."
Mọi cảm xúc kìm nén suốt bốn năm qua vỡ òa trong khoảnh khắc, trước khi tôi kịp nhận ra, nước mắt đã tuôn rơi không thể kiểm soát.
Qua làn nước mắt mờ nhòe, tôi thấy Giang Tri Đình mở mắt. Anh ngồi dậy, đưa tay vuốt ve má tôi, động tác tràn đầy sự thương yêu.
"Đừng khóc. Anh không ốm."
Tôi càng khóc to hơn: "Anh lừa em."
"Không lừa em."
Anh thở dài, rồi đột nhiên đưa tay cởi cúc áo sơ mi trước ng/ực mình.
Tôi bất ngờ đến mức nín bặt: "Anh... làm gì vậy?"
Giang Tri Đình đang mặc một chiếc áo sơ mi mỏng mặc ở nhà màu xám đậm, càng tôn lên làn da trắng như ngọc của anh.
"Chẳng phải em nói ngay từ lần đầu gặp đã muốn l/ột đồ anh sao?"
Lời phản bác còn chưa kịp thốt ra, tôi đã nhìn thấy một vết s/ẹo nhỏ ngay vị trí tim của anh.
Chỉ cách tim vài centimet.
Giống như một khối ngọc vốn không tì vết, lại bị đ/ốt ch/áy một lỗ ngay chính giữa, sự thuần khiết và dữ tợn đan xen vào nhau.
Bàn tay r/un r/ẩy, tôi chạm vào vết s/ẹo ấy, ngây người nhìn Giang Tri Đình, không nói nên lời.
"Không đ/au đâu."
Anh nắm lấy tay tôi, các ngón tay đan vào nhau đầy quyến luyến.
"Đây là cái giá mà anh phải trả."