Người thứ ba phải chết

Chương 13: Châu Ngũ

27/05/2024 10:57

Tôi và Nguyệt Nguyệt ở cùng nhau ba ngày.

Trong gác xép rất lạnh, chúng tôi ôm lấy nhau cùng ngủ.

Đó là ký ức ấm áp hiếm hoi từ khi tôi nhớ được ký ức.

Nhưng ấm áp vẫn luôn rất ngắn ngủi.

Khi trời chạng vạng, tôi nghe thấy bố nuôi đang nói chuyện với các chú các bác.

Ông ta nói, 9 giờ tối nay đi lấy tiền chuộc.

Tôi đã biết được quy trình.

Nguyệt Nguyệt không về được nhà, tiền chuộc hễ đến thì sẽ gi*t con tin.

Tôi không hé răng mà quay về gác xép.

Tôi lấy hai cái bánh bao, một đĩa rau, cùng ăn hết với Nguyệt Nguyệt.

Cô ấy vừa ăn vừa hỏi tôi: “Châu Ngũ, cậu từng thấy biển cả chưa?”

“Chưa.”

“Tớ cũng chưa, nhưng bố tớ nói, nghỉ hè sẽ đưa tớ đến bãi biển chơi, cậu cũng đi cùng nhé? Nghe nói biển cả rất đẹp rất đẹp.” Tôi nghe Nguyệt Nguyệt miêu tả, không nói gì.

Cho đến khi ánh chiều tà đỏ như m/áu.

Trời tối rồi.

Tôi nhìn Nguyệt Nguyệt, nói: “Cởi đồ của cậu ra đi.”

Nguyệt Nguyệt ngạc nhiên nhìn tôi, không động đậy.

Tôi nói: “Nếu như cậu muốn về nhà, bây giờ phải nghe lời tớ.”

Cô ấy dường như ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, đã cởi váy của mình.

Tôi cũng cởi đồ của tôi, đưa cho cô ấy: “Mặc vào đi.”

Cô ấy đã hơi hiểu ra, môi bắt đầu run run: “Châu Ngũ...”

“Từ cầu thang đi xuống, cứ ôm lấy bụng, có ai hỏi cậu, cậu cũng đừng nói chuyện, chạy về phía sườn núi phía đông.”

“Đến khi qua sườn núi đó cứ chạy về phía đông, đó là hướng đường cái.”

Nguyệt Nguyệt bắt đầu r/un r/ẩy.

Cô ấy đã hiểu.

Tôi đã thay sang đồ của Nguyệt Nguyệt.

Nguyệt Nguyệt kéo lấy tôi: “Châu Ngũ, không được...”

“Đó là bố nuôi tớ! Ông ta sẽ không gi*t tớ đâu!”

Tôi nói.

Tôi đã nói dối.

Đối với đồng bọn phản bội, bố nuôi càng á/c hơn nhiều.

Thế nhưng Nguyệt Nguyệt đã tin.

Cô ấy hít sâu một hơi, ôm bụng chạy xuống dưới.

Tôi nghe thấy dưới gác xép truyền tới tiếng cười ồ.

“Châu Ngũ, lại đ/au bụng à?”

“Xem nó chạy kia, hệt như chạy trối ch*t vậy.”

Tim tôi treo ngang cổ họng.

Tôi rất sợ, sợ phía dưới đột nhiên truyền tới tiếng sú/ng.

Song không có.

Tiếng cười ồ rất nhanh đã tắt, bọn họ bắt đầu đ/á/nh bài.

Nguyệt Nguyệt đã chạy ra ngoài rồi.

Tôi nhìn ráng chiều hoàn toàn biến mất, bóng tối nuốt chửng lấy tôi, tôi lại cảm thấy an tâm vô cớ.

Người bên dưới đ/á/nh bài mệt rồi, tôi nghe thấy có người nói: “Sao Châu Ngũ còn chưa quay về?”

Một ông chú đi ra ngoài lượn một vòng, quay về nói: “Sau sườn núi không có người.”

Thoáng chốc im lặng.

Tôi nghe thấy bố nuôi nói: “Lên gác xép xem sao.”

Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang.

Bọn họ đã lên.

Tôi lặng lẽ chờ đợi.

Khoảnh khắc đó, cái ch*t đã trở thành thứ cụ thể hóa, tôi đã nhìn thấy những người từng bị tôi phân x/á/c, còn có cả cậu bé kia nữa.

Tôi nói với cậu bé: “Xin lỗi.”

Nhưng cậu bé đột nhiên biến mất.

Tôi nghe thấy dưới tầng truyền tới tiếng sú/ng.

Bố nuôi đang gào thét, đám người lộn xộn la hét:

“Cớm tới rồi!”

Có ông chú xông lên, bọn họ biết, giờ này phải u/y hi*p con tin.

Nhưng khi ông ta mở cửa, d/ao của tôi đã đ/âm vào.

Ông ta không dám tin nhìn tôi, sau đó mắt trống rỗng.

Tôi lao ra ngoài.

Dưới gác xép đã bị xe cảnh sát bao vây, nhóm bố nuôi cũng bị tống vào trong xe.

Tiếng sú/ng vang bốn phía, mà tôi không quan tâm, chỉ chạy như bay.

Lùm câu tháp bé trong núi đã che phủ bóng người tôi.

Có cảnh sát nhìn thấy tôi từ xa.

Tôi đang mặc quần áo của Nguyệt Nguyệt nên bọn không có n/ổ sú/ng với tôi.

Tôi chạy băng băng qua rừng núi, chạy về phía mặt trăng, cuối cùng nhảy vào trong con sông chảy siết.

Rất lâu sau đó, tôi mới biết, ngày hôm đó là ngày 18 tháng 4, cả băng nhóm của bố nuôi tôi đã bị tóm cổ cả bọn, gọi là đại án 418.

Trừ tôi ra, tất cả mọi người đều ăn đạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0