Khiêu Khích

Chương 33.

20/03/2026 19:46

Giang Tri Đình kể cho tôi nghe về quá khứ của anh.

Kể lể một hồi, không biết sao tôi lại mơ màng leo lên giường của anh.

Chỉ nhớ rằng anh đã hôn khô từng giọt nước mắt của tôi, và hỏi tôi trong lúc tôi đang mơ màng:

"Sợ không?"

Tôi biết anh đang hỏi rằng, sau khi biết quá khứ của anh, tôi có sợ anh không.

Tôi cười: "Sợ nhột, anh mau..."

Những ký ức sau đó, không nhắc thì hơn.

Tôi bị hành hạ đến lên bờ xuống ruộng, trong cơn mơ màng, tôi không nhịn được lẩm bẩm oán thán:

"Tại sao anh không giải thích sớm hơn."

Anh im lặng một lúc, rồi nói rất khẽ: "Anh sợ."

Sợ em nhìn thấy vết s/ẹo x/ấu xí của anh, sợ em không thể chấp nhận.

Nhưng thực ra tôi sớm đã đoán được, đám người mặc đồ đen mà tôi gặp trên đường đi tìm anh hôm đó, chính là người của anh.

Tôi có hiểu biết cơ bản, tôi biết Bắc Myanmar là khu vực tội phạm lớn nhất Myanmar và lớn thứ hai ở Đông Nam Á.

Nơi đó không có luật pháp, chỉ có l/ừa đ/ảo, m/a túy và bóng tối, quân chính phủ và các lực lượng vũ trang địa phương xung đột triền miên.

Bước ra từ một nơi như vậy, từ hai bàn tay trắng đến khi có được chỗ đứng ở Bắc Thượng, tôi luôn biết rằng th/ủ đo/ạn của Giang Tri Đình chưa bao giờ trong sạch.

Nhưng như vậy thì đã sao.

Quá khứ đã là quá khứ, điều tôi muốn là tương lai của anh cơ mà.

Tôi rúc vào lòng Giang Tri Đình, lảng sang chuyện khác.

"Giang Tri Đình, anh chưa bao giờ nói thích em."

Anh ôm eo tôi, đầu vùi vào cổ tôi, bật cười khẽ.

"Trẻ con mới nói thích."

Tôi không bằng lòng, khẽ cựa quậy, và hài lòng khi nghe thấy giọng Giang Tri Đình khàn đi.

"Đừng quậy."

Anh siết tay ch/ặt hơn, tôi mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.

Ngay trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ, bên tai tôi bỗng vang lên lời thì thầm.

Anh nói: "Anh yêu em."

(Hết chính văn)

Ngoại truyện: Góc nhìn của Giang Tri Đình

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Tắt đèn Chương 8
10 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm