Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1041: Ah? Vội vã như vậy...

05/03/2025 15:16

Bạch Tiểu Thuần hơi khẩn trương, hắn nhìn thấy gương mặt Cự Q/uỷ Vương thì trong đầu lại đổi thành gương mặt con gái, da đầu của hắn như tróc ra, cảm thấy bộ dạng này quá khó nhìn.

- Thế nào, ngươi không hài lòng? Hừ... Ngươi không cần đi đối lập, con gái bổn vương là Chu Tử Mạch, dung mạo vượt qua Trần Mạn D/ao, tu vi vượt xa Trần Mạn D/ao, ngươi nhìn thấy là biết rõ, cho dù lão phu cố tình gả nàng cho ngươi, nàng chưa chắc đã đồng ý đấy.

Cự Q/uỷ Vương trừng mắt, bất mãn phất tay lại nói.

- Nhanh chóng thả Trần Mạn D/ao ra đây, chuyện này quyết định như vậy.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần kêu khổ, đôi mắt trông mong nhìn Cự Q/uỷ Vương, thật sự không có chủ ý khác, đối phương đã nói gả con gái cho mình, nếu còn không thả, chỉ sợ Cự Q/uỷ Vương sẽ liên tưởng tới việc khác, Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt và thở dài, hắn đ/á/nh cược một lần, hi vọng Trần Mạn D/ao không nhận ra mình, hoặc niệm tình cảm ngày xưa không b/án mình ra.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, hắn thả Trần Mạn D/ao đang hôn mê ra khỏi túi trữ vật.

Ánh mắt Cự Q/uỷ Vương nhìn sang, hắr từng nghe nói qua mỹ mạo của Trần Mạn D/ao, hiện tại ban đầu tiên nhìn thấy, sắc mặt cổ quái, dường như cũng hiểu tại sao Bạch Tiểu Thuần không thả.

- Đúng là mỹ nhân.

Cự Q/uỷ Vương vội ho một tiếng, lại lườm Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn phát tay thu Trần Mạn D/ao đang hôn mê.

- Việc này như vậy đi, ngươi ngày mai dùng truyền tống trận đi thành Khôi Hoàng, đi tới quân đoàn Cự Q/uỷ tìm con gái ta, nàng chính là đại thống lĩnh của quân đoàn Cự Q/uỷ, ngươi đi phụ tá nàng, các ngươi chậm rãi bồi dưỡng tình cảm.

- Ah? Vội vã như vậy... Ta...

Bạch Tiểu Thuần thật sự không có hứng thú với Chu Tử Mạch, vẻ mặt đ/au khổ muốn cự tuyệt, chuyện này Cự Q/uỷ Vương không cho Bạch Tiểu Thuần mở miệng, hắn đã trực tiếp hạ vương lệnh.

- Đoạn thời gian trước Tử Mạch đã bảo lão phu an bài một ít người tới phụ trợ, hiện tại xem ra ngươi là người thích hợp nhất, cứ như vậy đi, ngày mai khởi hành rời đi.

- Mặt khác là chuyện thân phận của Tử Mạch, con gái ta rất hiếu thắng, không đ/ập cờ hiệu của ta làm việc, cho nên người biết không nhiều, về phần những quyền quý đều ngầm hiểu với nhau, ngươi cũng không nên làm phức tạp.

Cự Q/uỷ Vương nói xong liền quay người rời khỏi mật thất.

Lúc Cự Q/uỷ Vương rời đi, Bạch Tiểu Thuần sầu mi khổ kiểm, hắn không muốn cưới đại thống lĩnh Chu Tử Mạch gì đó, suy nghĩ chính mình là Vạn phu trưởng đấy...

Về phần quân đoàn Cự Q/uỷ, Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn nhớ rõ lúc ở Trường thành có bắt một h/ồn tu làm việc cho Cự Q/uỷ Vương, người này chính là thủ hạ một Hầu gia dưới trướng Cự Q/uỷ Vương, mặc dù như thế Bạch Tiểu Thuần vẫn do dự, hắn suy nghĩ có phải trùng hợp hay không... Dù sao thành Cự Q/uỷ có chuyện phản lo/ạn, rất có thể người hắn bắt được năm đó chính là do tên Hầu gia kia an bài ra ngoài làm việc tư.

Hắn thật sự không muốn đi tới thành Khôi Hoàng, chỗ đó quá nguy hiểm, nhất là Trần Mạn D/ao có khả năng nhận ra thân phận của mình, lại nói nếu đi tới thành Khôi Hoàng, một khi không ổn còn chui đầu vào lưới.

Hơn nữa hắn còn trói thiên kiêu của hơn phân nửa quyền quý thành Khôi Hoàng, nếu đi tới đó chẳng khác gì đưa dê vào miệng cọp.

Tương lai còn chưa biết, thái độ của Cự Q/uỷ Vương rất kiên quyết, trước kia mình đã bộc phát một lần, nếu lại mâu thuẫn... Sợ rằng sẽ phá hư qu/an h/ệ với Cự Q/uỷ Vương, đến lúc đó dần dần lạnh lùng, mình cũng mất đi ưu thế trong thành Cự Q/uỷ.

- Phải tính toán việc này cẩn thận.

Bạch Tiểu Thuần vò đầu bứt tai, trong túi trữ vật của hắn hiện tại, Bạch Hạo lặng lẽ bay ra và nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong thần sắc mang theo thần thái nhìn là đủ, vừa rồi có Cự Q/uỷ Vương ở đây nên hắn không dám lộ ra chút khí tức nào, nhưng hắn nghe rõ đối thoại của hai người, hắn cũng phải cảm khái sư tôn can đảm.

Hắn không biết Bạch Tiểu Thuần có mặt nạ, chỉ cần ở bên cạnh hắn sẽ khó bị kẻ khác phát hiện.

- Sư phụ, đệ tử có nghe nói một ít về con gái của Cự Q/uỷ Vương, nàng rất thần bí, dường như lúc trước từng một mình rời khỏi thành Cự Q/uỷ ra ngoài tu luyện.

Bạch Hạo thấp giọng nói ra, hắn cũng nói rõ chuyện mình biết với Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng hắn biết không nhiều, Bạch Tiểu Thuần thở dài, càng nghĩ càng không có cách nào, vì vậy vội vàng rời khỏi mật thất đi ra ngoài tìm hiểu.

Một phương diện là tìm hiểu về thành Khôi Hoàng, một phương diện tìm hiểu tin tức con gái Cự Q/uỷ Vương, cho đến đêm khuya, Bạch Tiểu Thuần trở về và vẻ mặt đ/au khổ.

- Thành Khôi Hoàng thật đ/áng s/ợ, ta tuyệt đối không đi! Cùng lắm ra ngoài tránh né một thời gian ngắn...

Một đêm qua đi, lúc hoàng hôn ngày hôm sau, Bạch Tiểu Thuần thật sự lề mề không đi, hắn không dám dùng truyền tống trận, dứt khoát tùy tiện ki/ếm cớ tìm Cự Q/uỷ Vương muốn Q/uỷ Vương Chu, dựa theo kế hoạch của hắn là đáp ứng, âm thầm xa chạy cao bay, tránh né một mấy ngày liền quay về, nói không chừng Cự Q/uỷ Vương cũng biết rõ quyết tâm của hắn.

Về phần Q/uỷ Vương Chu, lúc trước hắn trông mà thèm, biết rõ đây là bảo bối tốt, vừa vặn mượn nhờ cơ hội này ki/ếm một chiếc.

Hiển nhiên Cự Q/uỷ Vương cũng nghĩ tới điểm này, giống như cười mà không phải cười ném Q/uỷ Vương Chu cho Bạch Tiểu Thuần, lại gọi Vô Thường Công thôi phát giúp hắn, tự mình hộ tống Bạch Tiểu Thuần đi thành Khôi Hoàng.

Vô Thường Công cũng đành chịu, cảm thấy Bạch Tiểu Thuần có truyền tống trận không cần, lại muốn thông qua Q/uỷ Vương Chu, nhưng Vương gia đã lên tiếng, hắn chỉ có thể nghe lệnh, vì vậy thôi phát Q/uỷ Vương Chu mang theo Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hóa thành một đạo hào quang rời khỏi thành Cự Q/uỷ.

Đứng trên Q/uỷ Vương Chu, Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, Vô Thường công bên cạnh mặt đen nhìn sang, trên đường đi không có để ý tới Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng không phản ứng tới hắn.

Lúc này đáy lòng không ngừng kêu khổ, kế hoạch bị Cự Q/uỷ Vương nhìn thấu, trước mắt hắn chỉ có thể thành thật đi tới thành Khôi Hoàng.

- Dùng tu vi Thiên Nhân của Vô Thường Công, thôi phát Q/uỷ Vương Chu cần ba tháng là tới thành Khôi Hoàng.

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đ/au khổ, cúi đầu ngọc giản trong tay, trong ngọc giản có địa đồ, từ khoảng cách thì từ thành Cự Q/uỷ đi thành Khôi Hoàng xem như khá gần, về phần thành Cửu U, sợ là cần Vô Thường Công thôi phát Q/uỷ Vương Chu không gián đoạn trong một năm mới tới.

Nếu đổi thành Bạch Tiểu Thuần thôi phát, thời gian này càng dài hơn nữa, trên đoạn đường này quá nguy hiểm, càng không phải Thiên Nhân càng khó đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
0