Da Qúy Phi

Chương 10

23/06/2025 19:04

Ta lập tức cho lan truyền tin tức ta bị sẩy th/ai, đồng thời lệnh người đưa Thục Yên Nhi - kẻ đang khoác da ta về gian phòng cũ nơi ta ở.

Ngày hôm sau, người ta phát hiện “ta” đã bỏ mình nơi giếng cạn đã bỏ hoang từ lâu.

Cao quý như Thục quý phi, thân mang long th/ai, cuối cùng lại ch*t cô đ/ộc trong chiếc giếng âm u, lạnh lẽo, chẳng ai thèm đoái hoài.

Ta cho người kéo x/ác nàng lên. X/ác ngâm một ngày một đêm, đã hơi trắng bệch, đôi mắt trợn trừng không nhắm nổi, tựa như vẫn còn oán đ/ộc nhìn ta chăm chằm.

Ta cúi người, giễu cợt khẽ nói:

"Hoàng hậu quả nhiên tâm địa cay đ/ộc, chuyện vừa xong đã lập tức diệt trừ tận gốc.

Thục Yên Nhi, bị ch*t trong tay kẻ mà ngươi c/ăm gh/ét nhất, cảm giác ra sao?"

Tin tức Thục quý phi mất th/ai lan ra, từng đợt trân phẩm, bổ dược cuồn cuộn đưa đến cung ta, xem như là bù đắp từ thiên nhan.

Các phi tần thay nhau đến thăm hỏi, ta đều đóng cửa từ chối, ra vẻ thương tâm khôn xiết.

Kỳ thực, ta đang bận xử lý lớp da của Thục Yên Nhi, nhất thời không rảnh tiếp đãi mọi người.

Ta từng học cách l/ột da từ kẻ đồ tể nơi chợ heo, song chưa từng biết cách bảo tồn da người.

Lớp da của Thục Yên Nhi khác với giả bì, khoác lên người lâu ngày đã bắt đầu phảng phất mùi hôi.

Ta đành phải ngâm nó trong hương liệu thật lâu, để tẩm mùi cho thấm.

Thậm chí còn lấy làm tiếc vì đã để bộ giả bì quý giá của mình khoác lên thân thể nàng ta đúng là phí phạm.

Việc giờ đây cấp bách phải hành động mau lẹ, bằng không để lâu tất lộ chân tướng.

Hằng tháng, Thục Yên Nhi đều viết thư nhà, gửi về cho người huynh nơi biên ải là Đại tướng quân trấn thủ Tây Bắc.

Ta cũng viết.

Ta không chỉ muốn đoạt mạng nàng ta, mà còn muốn cư/ớp đi thân phận cao quý của một vị Quý phi.

Trong thư, ta dốc hết lời lẽ oán trách Hoàng hậu, thất vọng về Hoàng đế.

Ta ngụ ý rằng nếu ta có được long th/ai, ắt sẽ có thể lật đổ ả đ/ộc phụ kia để đoạt lấy ngôi vị mẫu nghi thiên hạ.

Ta lại ám chỉ, chờ khi sinh được hoàng tử, ắt nên khởi binh lật đổ thiên mệnh này.

Ta biết rõ, thư ấy nhất định sẽ bị Hoàng đế sai người chặn lại.

Quả nhiên, chưa đến mấy ngày sau, Hoàng đế đã bất chấp việc ta viện cớ từ chối, cố chấp đến gặp bằng được.

Đây không phải lần đầu tiên ta diện kiến Hoàng đế, nhưng là lần đầu đối mặt thật gần.

Ngài ấy có đôi mắt hồ ly, do niên kỷ chất chồng, mí mắt trễ xuống che mất hơn nửa con ngươi, khiến ánh nhìn càng thêm âm u xảo trá.

Ta từng thấy dáng vẻ Thục Yên Nhi khi đối diện Hoàng đế luôn uyển chuyển nhu mì, đầy vẻ lấy lòng.

Còn ta, không những ngoan ngoãn mà còn cố thể hiện dáng vẻ khiêm cung chịu đựng, ẩn nhẫn vô cùng.

Thái độ này khác xa hoàn toàn với hình tượng ngông cuồ/ng trong thư từ, càng khiến Hoàng đế sinh nghi.

Ngài đặt tay lên ngựk, nói mình không khoẻ, sai tổng quản thái giám đi mời Thái y cùng Quốc sư đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0