Sói xám có muốn sờ tai thỏ không?

Chương 4

21/12/2025 14:59

Cậu ta đang nói cái gì vậy?

Chưa kịp định thần, miệng của tôi đã bị cậu ta cưỡng ép mở ra.

Lâm Yến không biết lấy thứ gì đó, đút vào miệng tôi.

Ngón tay cậu ta ấn sâu vật thể vào cuống họng, suýt chút nữa đã chạm tới yết hầu.

Bản năng khiến tôi nuốt ực xuống.

Chỉ sau khi trôi tuột cổ họng, tôi mới nhận ra không ổn.

"Cậu cho tôi ăn cái gì thế?"

Lâm Yến khẽ cười, rút ngón tay ra rồi chà xát lên vành tai tôi.

"Đàn anh lát nữa sẽ biết."

Nhìn nụ cười ấy, linh cảm bất an dâng trào.

Ngay khoảnh khắc sau, toàn thân tôi bỗng rực lửa.

Cả người sói nóng bừng, mềm nhũn, bẹp dí trong lồng sắt.

Lâm Yến mở khóa lồng, thong thả cởi trói cho tôi.

Sợ tôi bỏ chạy, cậu ta nắm xích cổ lôi tôi lại gần, giọng cười khàn khàn:

"Lạ lùng thì mới đúng."

Vừa nói, cậu ta vừa dùng ngón tay bóp mạnh vành tai tôi.

Mỗi lần xoay ngón tay, tai tôi lại thêm phần bỏng rát.

Lâm Yến cúi sát, đôi tai thỏ cụp chạm vào mặt tôi, giọng trầm khàn vang bên tai:

"Đàn anh này, bọn thỏ chúng tôi"

Tôi không nghe rõ cậu ta nói gì, ánh mắt chỉ dán ch/ặt vào đôi tai thỏ mềm mại.

Dùng chút lý trí cuối cùng, tôi với tay sờ lên.

Mềm mại, lông mịn.

Cảm giác sướng tay gấp vạn lần tưởng tượng.

"Hihi, cuối cùng cũng được chơi đùa với tai rồi."

Lâm Yến cứng đờ người, ánh mắt phức tạp nhìn tôi chằm chằm.

"Đàn anh gọi đây là chơi đùa với tai tôi?"

Tôi gật đầu, nhưng bản thân dường như đã bị ép vào thời kỳ đặc biệt.

Chưa kịp nói, một viên gạch lại đ/ập vào đầu tôi.

Ch*t ti/ệt, đồ thỏ cụp tai khốn kiếp.

Tỉnh dậy trong ký túc xá, Đại Hổ đang chăm sóc tôi.

Theo lời bạn cùng phòng, tối hôm đó Lâm Yến đã đưa tôi về.

Cậu ta bảo tôi s/ay rư/ợu ngã đ/ập đầu, rồi tốt bụng mang tôi về.

"Sức lực của con thỏ Lâm Yến kinh khủng lắm. Còn đẹp trai nữa, cười với tôi một cái là tim tôi đ/ập lo/ạn xạ. Cậu ta cao thế cơ, một con thỏ mà cao hơn cả tôi."

Nghe bạn cùng phòng ca ngợi cậu ta, mặt tôi lạnh như băng.

Đồ thỏ bi/ến th/ái, còn biết diễn kịch.

Nghĩ tới những gì cậu ta làm, tôi đ/ấm mạnh vào ván giường.

Đại Hổ gi/ật mình:

"Bùi Mặc, cậu sao thế? Ngã ng/u người luôn rồi à?"

Tôi đẩy mặt của cậu ta ra:

"Cậu mới ng/u."

Tới tối, cơn đ/au ở sau gáy tôi vẫn chưa biến mất.

Người cũng không được thoải mái.

Soi gương mãi chẳng tìm ra manh mối.

Đành gom hết món n/ợ này tính sổ với con thỏ cụp tai đó.

Có loại thỏ bên ngoài hiền lành vô hại.

Sau lưng lại

Nghĩ tới việc một con sói như tôi bị một con thỏ chơi đến mềm nhũn, tim gan đều ngứa ngáy.

Đúng là nh/ục nh/ã.

Mối h/ận ngàn thu.

Chuyện này không thể dễ dàng bỏ qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm