Bẫy Tình

Chương 1

09/06/2026 15:21

Chương 1: Đêm lộng lẫy

“Diễn Diễn… đừng…”

Trong căn phòng tổng tài trống trải ở tầng cao nhất của tập đoàn Kỷ Thị, ánh đèn neon từ những tòa cao ốc vọng qua lớp kính sát đất, hắt lên sàn nhà những mảng sáng tối loang lổ. Trên chiếc sofa da cao cấp, Kỷ Hành Chu gi/ật mình tỉnh giấc. Trán anh rịn một tầng mồ hôi mỏng, lồng ng/ực phập phồng dữ dội dưới lớp sơ mi đen bung hai cúc hờ hững.

Lại là giấc mơ đó. Suốt bốn năm qua, cơn á/c mộng ấy chưa từng buông tha anh dù chỉ một đêm.

Trong mơ, tuyết thành phố Tinh Cầu rơi dày đặc, phủ trắng xóa cả đất trời. Năm ấy, vị thiếu gia mười lăm tuổi của Kỷ gia vươn tay về phía đứa trẻ g/ầy gò mười tuổi đang r/un r/ẩy sắp ch*t cóng dưới chân tường, trầm giọng hỏi: "Có muốn đi theo tôi không?"

Đứa trẻ ấy gật đầu, bàn tay nhỏ bé, thô ráp nắm ch/ặt lấy tay anh như bám vào chiếc cọc c/ứu cánh duy nhất. Cậu gọi anh là ‘Hành Chu ca ca’, dùng đôi mắt trong trẻo nhất để nhìn anh, dùng sự kiên cường của một Beta không danh không phận để đổi lấy sự che chở đ/ộc nhất của anh. Thế nhưng, bốn năm trước, người ấy lại đột ngột bốc hơi khỏi thế gian, không để lại một dấu vết.

Kỷ Hành Chu bật cười một tiếng đầy giễu cợt, thanh âm khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh với tay lấy ly rư/ợu Bourbon đ/á trên bàn, nuốt ngụm chất lỏng cay nồng để đ/è ép sự trống rỗng và bất lực đang cào x/é tâm can.

Bốn năm nay, anh biến mình thành một con quái vật lạnh lùng trên thương trường, quyết đoán và tà/n nh/ẫn để nắm trọn quyền lực Kỷ thị. Nhưng khi màn đêm buông xuống, vị CEO quyền lực ấy lại dốc cạn linh h/ồn vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, thay người yêu như thay áo. Anh ôm ấp đủ loại Beta lẫn Omega, tà/n nh/ẫn dùng sự phóng túng để che đậy một sự thật: anh đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm một hơi ấm quen thuộc đã tuyệt tích trên đời.

Hộp đêm Secret – chuỗi tụ điểm ăn chơi xa xỉ bậc nhất thành phố Tinh Cầu của Lăng Tư Duật – chưa bao giờ giảm bớt sự cuồ/ng nhiệt khi kim đồng hồ chỉ sang mười hai giờ đêm. Tiếng nhạc điện tử với âm bass cực mạnh dội thẳng vào lồng ng/ực. Mùi rư/ợu đắt tiền trộn lẫn với đủ loại pheromone hỗn tạp tạo nên một bầu không khí sa đọa, kí/ch th/ích và đầy hoang dã.

Tại khu vực VIP tầng ba, nơi có góc nhìn bao quát toàn bộ hộp đêm nhưng lại biệt lập hoàn toàn với sự ồn ào bên dưới, Lăng Tư Duật tay lắc ly rư/ợu, pheromone mùi Trầm Hương vương giả thoáng ẩn thoáng hiện. Gã liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trong góc tối – bộ vest thủ công đắt giá phẳng phiu, gương mặt góc cạnh như điêu khắc nhưng lại bao phủ bởi một tầng sương giá lãnh cảm.

"Hành Chu, hôm nay có mấy Omega xinh đẹp mới đến, cậu không xuống chọn một người sao? Gần đây đổi khẩu vị sang Beta, chưa chán sao?"

Lăng Tư Duật nhướn mày trêu chọc.

Kỷ Hành Chu không đáp, pheromone mùi Tuyết Tùng lạnh lẽo, áp bức tỏa ra nhàn nhạt, khiến những người phục vụ xung quanh không tự chủ được mà r/un r/ẩy, cúi đầu thấp hơn. Anh hớp một ngụm rư/ợu, đôi mắt chim ưng sắc bén lơ đãng nhìn xuống sảnh lớn. Đối với anh, những Omega hay Beta kia chẳng qua cũng chỉ là những món đồ chơi qua đường, cao nhất cũng chỉ ở lại bên anh được hai ba tháng.

Đúng lúc đó, cửa chính của hộp đêm đột ngột mở ra.

Giữa đám đông hỗn lo/ạn, sự xuất hiện của hai bóng hình trẻ tuổi lập tức khiến một khoảng không gian xung quanh như ngưng đọng lại. Cả hai đều có chiều cao nổi bật 1m76, vóc dáng thanh mảnh nhưng thẳng tắp, mang khí chất cao quý hoàn toàn lạc lõng với nơi dung tục này.

Người đi bên trái diện một chiếc sơ mi lụa trắng đơn giản, mái tóc đen mềm mại ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt phượng khẽ chớp, mang theo sự ngây thơ, dịu dàng đến thuần khiết. Gương mặt ấy đẹp đến mức không tì vết, toát ra vẻ mong manh như một đóa hoa trà dễ vỡ, khiến bất kỳ Alpha nào nhìn thấy cũng trỗi dậy bản năng muốn b/ắt n/ạt rồi lại ôm vào lòng dỗ dành.

Người đi bên phải lại là một phong thái hoàn toàn khác. Cậu mặc chiếc áo khoác da cá tính, mái tóc hơi đ/á/nh rối, đôi mắt mèo sắc sảo lướt qua đám đông với vẻ kiêu kỳ, bất cần. Sự tinh nghịch, sảng khoái của cậu giống như một đóa linh lan rực rỡ dưới ánh mặt trời, không sợ trời không sợ đất.

"Ồ, khách quý phương nào thế này?" – Lăng Tư Duật đứng bật dậy, đôi mắt dán ch/ặt vào bóng hình kiêu kỳ mặc áo khoác da bên dưới, hứng thú bùng lên dữ dội.

Nhưng Kỷ Hành Chu không nghe thấy lời bạn mình nói nữa.

Bàn tay đang cầm ly rư/ợu của vị tổng tài đỉnh cấp Alpha bỗng chốc siết ch/ặt đến mức các đ/ốt ngón tay trắng bệch. Đôi mắt anh co rút lại, khóa ch/ặt vào hai bóng người vừa bước vào. Từ khoảng cách này, cộng thêm ánh đèn flash chớp tắt liên tục, anh chưa thể nhìn rõ mặt họ.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ấy, một luồng hương thơm thanh khiết, dịu nhẹ tựa như có như không, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mùi pheromone hỗn tạp của hộp đêm, thẳng thừng xộc vào khứu giác nhạy bén của anh.

Mùi hoa trà.

Đó không phải là mùi hương nhân tạo, mà là mùi pheromone của một Omega cấp S – thứ mùi hương thanh tao có khả năng xoa dịu hoàn toàn hội chứng cuồ/ng táo của anh. Nhưng điều khiến Kỷ Hành Chu hoàn toàn chấn động, suýt chút nữa đ/á/nh rơi ly rư/ợu, chính là mùi hương này giống hệt với thứ mùi cơ thể tự nhiên của Thịnh Diễn năm mười tám tuổi, trước đêm cậu biến mất. Cậu là Beta, không có pheromone, nhưng mùi da th!t dịu nhẹ của cậu chính là hương vị này! Anh có hỏi thì cậu nói là mùi sữa tắm.

Là ai? Trong hai người họ, ai là người mang mùi hương này?

Dưới sảnh lớn, hai chàng trai trẻ dường như cũng nhận ra những ánh mắt dòm ngó không mấy thiện cảm của đám Alpha say xỉn. Chàng trai mặc sơ mi trắng khẽ nhíu mày, bờ vai thon g/ầy hơi rụt lại sau lưng bạn mình, biểu hiện ra sự nhút nhát và sợ hãi hoàn hảo. Nhưng nếu nhìn kỹ, trong đáy mắt phượng trong veo ấy không hề có một chút hoảng lo/ạn, ngược lại là một sự bình thản đến lạnh lùng.

Ngay lập tức, chàng trai mắt mèo liền bước lên nửa bước, che chắn trước mặt bạn mình. Cậu hếch cằm, ánh mắt sắc lẹm như d/ao quét qua mấy gã Alpha đang có ý định tiến lại gần, pheromone mùi Hoa Linh Lan ngọt ngào nhưng trong vắt bộc phát ra ngoài, mang theo sự cảnh cáo đanh thép.

"Này, hai mỹ nam, đi uống với tụi anh một ly chứ?"

Một gã Alpha nồng nặc mùi rư/ợu tiến đến, bàn tay thô bỉ định chạm vào vai chàng trai mặc sơ mi trắng phía sau.

"Cút!" Chàng trai mắt mèo không chút kiêng dè, thẳng tay gạt phắt tay gã ra, giọng nói lạnh lùng, sắc sảo

"Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của mày chạm vào người bọn tao."

Sự cứng rắn của cậu khiến gã Alpha kia quê độ, định động tay động chân thì từ phía trên tầng ba, một áp lực pheromone khổng lồ, mang tính hủy diệt đột ngột giáng xuống.

Rắc!

Chiếc ly pha lê trên tay Kỷ Hành Chu vỡ nát, rư/ợu hòa lẫn với m/áu tươi từ lòng bàn tay anh nhỏ xuống sàn. Nhưng anh không hề cảm thấy đ/au. Toàn bộ dây th/ần ki/nh của anh đã bị mùi hương bên dưới làm cho phát đi/ên. Bản năng cuồ/ng kiểm soát ngầm và ham muốn che chở đ/ộc chiếm bị đ/è nén suốt bốn năm qua giống như một ngọn núi lửa gặp mồi lửa, bùng n/ổ đến mức mất kh/ống ch/ế.

Anh không cần biết họ là ai, có thân phận gì. Anh chỉ biết, mùi hương đó, phong thái đó, tất cả đều đang găm ch/ặt vào tim anh.

"Tư Duật, điều tra hai người bọn họ cho tôi." – Kỷ Hành Chu trầm giọng, thanh âm lạnh thấu xươ/ng tủy nhưng ẩn chứa sự r/un r/ẩy kích động kịch liệt. Đôi mắt anh đỏ ngầu, khóa ch/ặt vào mục tiêu sơ mi lụa trắng bên dưới.

Lăng Tư Duật li /ếm môi, nhìn vết m/áu trên tay bạn thân, rồi lại nhìn xuống chàng trai mắt mèo đang ngạo nghễ giữ sảnh, gã cười tà mị.

"Không cần cậu nói. Nói trước… nhóc con kiêu kỳ kia… tôi chấm rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Tham Lam Chương 12
7 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
8 Chúc Thanh Sơn Chương 17
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14
Bẫy Tình Chương 5: Hương vị độc quyền