Mềm Lòng Với Em

Chương 10

30/07/2026 16:15

Cuối tuần, tôi vẫn đều đặn đứng chầu chực ở ngã tư đường đặng vã Tiêu Hà như mọi khi, đắm mình trong cái niềm vui vô bờ bến y hệt như đang hít mèo.

Chắc do sáng sớm tất bật ra đường chưa kịp nhét gì vào bụng, nên một lúc sau tôi bỗng thấy hoa mắt chóng mặt.

Chỉ lờ mờ nhìn thấy một anh cảnh sát mặc đồng phục khác bước tới, hình như là đến giao ca cho Tiêu Hà.

Khoan đã, Tiêu Hà sắp tan ca rồi sao? Thế thì tôi có thể danh chính ngôn thuận giả vờ tình cờ gặp gỡ rồi say hi chào hỏi: "Ây da cảnh sát Tiêu, trùng hợp quá nha."

Sau đó giả đò hỏi xem anh tan ca chưa, rồi tiện đà hỏi anh xem có thời gian rảnh không, mời anh một bữa cơm để cảm ơn chuyện hôm bữa.

Thậm chí nếu Tiêu Hà từ chối, tôi cũng đã soạn sẵn kịch bản phải đối đáp thế nào rồi: "Cảnh sát Tiêu à, có lẽ bữa ăn lần trước em mời anh qua loa quá, mấy ngày nay em cứ gặp á/c mộng suốt, trong mơ có người cứ gào vào mặt em bắt em nhất định phải mời anh một bữa cho đàng hoàng."

Nói là làm, khả năng hành động sẽ quyết định thành bại!

Thấy Tiêu Hà đang đi về phía vỉa hè, tôi nhấn chân bước một bước dài sải tới.

Kết cục là do dùng sức quá đà, mới lao đi được mấy bước thì trước mắt tôi đã đen kịt lại, suýt chút nữa là ngã nhào cắm mặt xuống đất.

Ngay vào lúc tôi tưởng rằng cái thân hình yếu ớt này sắp sửa có một màn tiếp xúc thân mật với mặt đường cứng ngắc, thì tôi lại đ/âm sầm vào một lồng ngựk đàn hồi, rắn chắc ngoài dự đoán.

Mở mắt ra nhìn thì đ/ập ngay vào mặt là khuôn mặt với hàng lông mày rậm và đôi mắt sáng rực của Tiêu Hà, trong đôi mắt sáng tựa trời sao của anh còn chất chứa đầy sự lo lắng: "Cô không sao chứ Khương Trừng Trừng?"

Chương 10:

Ánh nắng mặt trời chói rọi hắt tới từ phía sau lưng Tiêu Hà, cả người anh đứng ngược sáng, tạo nên một vầng hào quang dịu nhẹ bao phủ lấy toàn thân anh.

Tôi nửa dựa vào bờ vai vững chãi của Tiêu Hà, toàn thân được bao bọc bởi mùi hương thanh mát của anh. Không giống như thứ mùi hương thơm tho mềm mại trên người tụi con gái, mà là một mùi hương vô cùng sạch sẽ và đáng tin cậy.

Dường như chỉ cần hít thở thứ mùi hương này thôi là n/ão bộ lập tức tự động liên tưởng đến sức mạnh, sự nam tính, và cả... hormone nam giới ngập tràn.

Tim tôi đ/ập thình thịch liên hồi... Khác với lúc ôm ấp do say xỉn, lần này là sự đụng chạm chân thật, hơi thở chân thực vô cùng.

Tôi thề có trời đất, hơn hai mươi năm sống trên đời tôi chưa từng gặp phải cảnh tượng đậm chất phim thần tượng như thế này bao giờ, đến mức có lúc tôi còn ngỡ mình đang nằm mơ.

Tôi ngã, lại còn xỉu đúng ngay trong vòng tay của Tiêu Hà? Mà Tiêu Hà vẫn còn nhớ rõ tên của tôi nữa chứ?

Không thể nào, tôi chắc chắn là đang mơ rồi.

Cuối tuần mà, dậy sớm là cái chuyện không bao giờ có thể xảy ra. Cái đứa như tôi lúc này nhất định vẫn đang rúc trong chăn ấm nệm êm ngủ nướng, ngay cả niềm vui "hít" Tiêu Hà cũng không thể kéo tôi ra khỏi cái giường được đâu!

Thế là tôi mãn nguyện an nhiên nhắm nghiền hai mắt lại. Tới đi, cứ để giấc mộng đẹp này kéo dài thêm chút nữa nhé.

"Khương Trừng Trừng, Khương Trừng Trừng! Tỉnh lại đi..."

Kết quả là Tiêu Hà càng lay tôi mạnh hơn, giọng nói cũng trở nên gấp gáp, như thể sợ một người đang sống sờ sờ lại lăn đùng ra tắt thở ngay bên cạnh mình không bằng.

Ê khoan đã, cái này có vẻ hơi bị chân thật quá đà rồi đó.

Tôi lập tức phát hiện ra có điều gì đó sai sai, vừa mới hé mắt định ngó xem tình hình ra sao, thì Tiêu Hà, anh vươn tay bế bổng tôi lên theo kiểu bế công chúa luôn.

Anh bị sao vậy trời?

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa nổi chuyện gì đang xảy ra, thì cả người đã lơ lửng trên không trung rồi, ngơ ngác tới mức cạn lời luôn.

Tôi mắt chữ O mồm chữ A trân trân nhìn Tiêu Hà, ngước lên từ phía dưới, phát hiện ra dù nhìn từ cái góc ch*t này mà nhan sắc của anh vẫn không thể chê vào đâu được, chậc chậc.

Nhưng mấy thứ đó giờ chẳng còn quan trọng nữa, trong đầu tôi lúc này chỉ luẩn quẩn một suy nghĩ duy nhất: Là thật á hả?

Á á á á thà rằng tôi cứ nằm mơ luôn cho xong đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109

Mới cập nhật

Xem thêm