Lươn Suối Dương

Chương 5

16/01/2026 16:16

Mấy phút sau, tôi đứng trước cửa phòng riêng số 1.

X/ác nhận bên trong không có âm thanh gì lạ, tôi mới dè dặt gõ cửa:

"Ba ơi, có khách đến rồi."

Lời vừa dứt, tiếng xào xạc vội vã lập tức vang lên.

Ngay giây tiếp theo, tiếng "rầm" chát chúa, cánh cửa phòng bị gi/ật mạnh từ bên trong.

Ba tôi đứng chắn ngang khung cửa, dáng người đồ sộ gần như lấp kín lối đi.

Ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người tôi: "Biết rồi."

Trong lòng tôi tự dưng dâng lên nỗi bất an, tôi vội cúi gằm mặt xuống.

Ánh mắt tôi lướt qua con lươn kia…

Không hiểu nó đã trải qua chuyện gì, phần lưng đen bóng ngày thường giờ đã mờ đi trông thấy.

Nó gần như không còn động đậy, chỉ còn nắp mang khẽ động đậy yếu ớt.

Như thể toàn bộ sinh lực đã bị rút cạn.

Còn trong phòng, chàng trai tên A Triết... trạng thái cực kỳ bất thường.

Gương mặt cậu ta đỏ ửng lên, từ má đến tận cổ.

Khi nhìn về phía tôi, ánh mắt long lanh ướt át, cả người giống như vừa bị tàn phá xong.

A Triết há miệng định nói gì đó, môi run nhẹ.

Ngay lập tức, một sợi tơ bạc lấp lánh bỗng không kiểm soát được mà chảy xuống.

"Ba...!"

Tôi hét lên thất thanh, giọng run bần bật.

Cảm giác buồn nôn quen thuộc lại ập đến, suýt nữa khiến tôi gục ngã.

Sắc mặt ba tôi chợt tối sầm lại.

"Ầm!"

Ông nhanh như c/ắt đóng sầm cửa lại, chặn đứng tầm nhìn của tôi.

Sau đó, giọng điệu băng giá vang lên: "Thu Lam, ba đang chữa b/ệnh cho cậu ấy."

Chữa b/ệnh?

Tôi vẫn tưởng công hiệu kỳ diệu đến từ th!t lươn.

Nhưng anh ta còn chưa kịp ăn miếng th!t nào, lấy gì chữa b/ệnh?

Nhưng ba tôi rõ ràng không cho tôi cơ hội chất vấn.

Thậm chí chẳng thèm liếc nhìn, ông bước qua người tôi thẳng hướng đến nhà bếp.

Lươn ở quán chúng tôi chỉ có một cách chế biến duy nhất.

Dùng nước suối hầm nhừ.

Ch/ặt th!t lươn thành từng khúc, cho vào thố, thêm vài vị th/uốc Đông y.

Hầm chậm trên lửa nhỏ liu riu suốt nửa tiếng.

Đợi đến khi trong thố vang lên tiếng sôi lăn tăn khe khẽ,

hương thơm theo kẽ nắp lan ra…

Món hầm này coi như hoàn thành.

Ba tôi canh đúng thời gian, vừa tròn nửa tiếng đã bưng nồi đất lên khay.

Ông đưa khay đồ ăn cho tôi: "Mang lên cho khách."

Tôi vội vàng đón lấy, lí nhí đáp: "Dạ."

Làm xong xuôi, ba tôi chẳng buồn ngoái lại, xoay người bước đến bể nước.

Ánh mắt sắc như diều hâu dán ch/ặt vào bóng đen lượn lờ dưới đáy.

Như đang lựa con lươn to b/éo nhất.

Chốc lát, đôi mắt ông bỗng sắc lẹm.

Tay nhanh như c/ắt lao xuống nước, chộp chính x/ác vào con lươn đen nhẫy.

Con lươn này cực lớn, thân to hơn cả cánh tay chai sạn của ba tôi.

Nét mặt ông thoáng hiện vẻ hãnh diện, nhưng khi liếc thấy tôi lập tức trở nên hung dữ: "Còn đứng ì ra đó làm gì? Mau đem đồ ăn cho lên khách đi!"

"D... dạ!"

Tôi r/un r/ẩy đáp, không dám ngoảnh lại, vội vã chạy khỏi nhà bếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11
Trong thời gian tu bổ tại Bưu cục Tháp Chuông, chuyên gia phục chế cổ vật Hứa Kiến Tình mỗi sáng sớm đều nhận được một lá thư chia tay gửi từ ngày mai, ký tên người yêu là Chu Tự Bạch. Nếu mở bức thư mới trong ngày, đến nửa đêm mọi thứ sẽ được thiết lập lại; nếu từ chối mở thư, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi đi, nhưng phong bì sẽ vĩnh viễn thiếu mất một chữ. Bằng cách truy vết từ độ lão hóa của giấy, vết răng cưa trên dấu bưu điện, sự oxy hóa của mực in cùng độ lệch của tháp chuông, cô dần phát hiện ra những lá thư này đến từ Chu Tự Bạch của các dòng thời gian khác nhau: một người muốn bảo vệ ngày hôm nay nơi cô đang sống, người kia lại cố gắng dùng vòng lặp để cứu vãn thành phố đã sụp đổ. Khi lá thư cuối cùng hoàn chỉnh đủ để kích hoạt sự hợp lưu thời gian, Kiến Tình buộc phải đưa ra quyết định không thể quay đầu giữa cuộc trao đổi chưa biết trước và phương án sơ tán khả thi cho thành phố hiện tại, đồng thời thừa nhận rằng giữa cô và người yêu trước mắt vốn đã tồn tại một vết rạn nứt không thể xóa nhòa bởi bất kỳ vòng lặp nào.
0