Trên Tinh Võng có một câu danh ngôn lưu truyền từ rất lâu: "Alpha trong kỳ nh.ạy cả.m đều là chó đi/ên."
Trước kia tôi chẳng hề để tâm.
Là trúc mã với Thẩm Yến Niên bao nhiêu năm, kỳ nh.ạy cả.m của anh chẳng phải vẫn luôn dịu dàng với tôi sao.
Đợi đến khi tôi nhận ra câu nói này là sự thật, thì đã là nửa tháng sau rồi.
Chỉ cần cử động một chút, cơ thể tôi đã như vỡ vụn.
Beta không có tuyến thể, Thẩm Yến Niên vì gh/en t/uông đi/ên cuồ/ng mà không thể lưu lại pheromone trên người tôi, lại càng không có cảm giác an toàn nên cứ cắn ch/ặt lấy cổ tôi.
Cuối cùng, khi đã lấy lại được lý trí, tôi chỉ biết khóc không ra nước mắt.
Tôi thật sự là đồ cầm thú mà!
Người nhà họ Thẩm tốt với tôi như vậy, Thẩm Yến Niên lại càng là người bạn thanh mai trúc mã tốt, đối xử với tôi như anh em tốt, vậy mà tôi lại nhân lúc anh đang trong kỳ nh.ạy cả.m mà b/ắt n/ạt anh.
Hu hu.
Tôi dù có chậm chạp đến mấy cũng biết, anh em tốt thì không thể lên giường, đã lên giường rồi thì không còn là tình anh em thuần khiết nữa.
Anh ấy là Alpha, tương lai chắc chắn phải cưới một Omega, vậy mà vì tôi, anh ấy không còn giữ được sự trong sạch nữa rồi.
Ngoài phòng khách bỗng vang lên giọng nói của Thẩm Yến Niên, giọng điệu mang theo ý cười:
"Mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ không b/ắt n/ạt Nam Nam quá đáng đâu."
Thẩm Yến Niên vậy mà còn muốn b/ắt n/ạt tôi?!
Quả nhiên anh ấy cảm thấy tôi đã làm hoen ố tình bạn này.
Tôi vùi đầu vào trong chăn, căn bản không dám đối diện với Thẩm Yến Niên.
Tôi sợ nhìn thấy vẻ thất vọng và chán gh/ét trên gương mặt anh.
Càng sợ anh sẽ đuổi tôi đi.
Chỉ cần nghĩ đến ngày phải tách rời khỏi anh hoàn toàn, tôi đã cảm thấy khó thở.
Mùi hương thanh khiết quen thuộc xộc vào mũi, Thẩm Yến Niên bước vào.
"Nam Nam, em tỉnh rồi à?"
Tôi hít sâu một hơi, giọng nói nghẹn ngào: "Anh Yến Niên, xin lỗi anh, anh đừng đuổi em đi."
Chiếc chăn được Thẩm Yến Niên nhẹ nhàng vén lên.
Anh dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của tôi, rồi đút cho tôi uống ly nước mật ong đã chuẩn bị sẵn, sau đó mới ôn tồn nói:
"Tại sao phải đuổi em đi?"
"Bảo bối, em đã ngủ với anh, cư/ớp đi sự trong trắng mà anh gìn giữ suốt 22 năm, chẳng lẽ không muốn chịu trách nhiệm với anh sao?"
Ơ?
Sao lại không giống với tình huống tôi nghĩ nhỉ.
Tôi ấp úng mở lời: "Anh không gh/ét em sao?"
Trên gương mặt tuấn tú của Thẩm Yến Niên tràn đầy vẻ nghiêm túc: "Anh thích em."
"Là sự yêu thích của người yêu, không phải sự yêu thích giữa anh em với nhau."
Trái tim đ/ập liên hồi.
Niềm vui sướng tột độ chưa từng có dâng trào trong lồng ng/ực.
Sự hoang mang, bàng hoàng suốt thời gian qua lúc này như bị gió thổi bay mất, tôi chợt nhận ra, mình đã thích Thẩm Yến Niên từ bao giờ.
Nội tâm vẫn luôn cố chấp không muốn tin.
Tự tẩy n/ão bản thân rằng anh ấy chỉ là anh em tốt của tôi.
Nhưng rất nhanh, tâm trạng tôi lại chùng xuống:
"Thế nhưng, em không xứng với anh."
"Anh xứng đáng với người tốt hơn thế."