Đêm trăng tròn.
Tôi nằm sấp trên lưng sói của Quan Hằng, cùng anh ấy chạy nhảy trong rừng.
Anh ấy đưa tôi đến đỉnh núi rất gần mặt trăng.
Tôi học theo anh ấy ngửa cổ tru lên.
Anh ấy nói: "Người sói bọn anh bản tính lạnh lùng, ích kỷ, cô đ/ộc, hung tàn. Nhưng anh sẽ dành tất cả sự dịu dàng để yêu em."
Tôi nói: "Em biết."
Vì suy nghĩ của anh ấy đã bay theo gió, lao về phía mặt trăng.
[Tôi sẽ mãi mãi yêu em, mãi mãi phục tùng em.]
(Hết.)