Ngồi thẫn thờ một lúc, tôi nhặt túi xách, lếch thếch quay về ký túc xá.
Dọc đường, tôi quấn ch/ặt chiếc khăn quàng mới m/ua che kín nửa mặt, cúi gằm đầu bước đi.
Đầu óc rối bời, tôi không biết phải mở lời với Khương Kim thế nào.
Chúng tôi là bạn thân đã nhiều năm.
Từ hồi lớp tám, khi gia đình tôi chuyển đến, hai đứa đã thành hàng xóm.
Cấp hai, cấp ba, rồi lên đại học — lúc nào cũng chung trường, chung phòng.
Có lẽ mọi thứ bắt đầu từ lần hắn đứng ra bảo vệ tôi - thằng nhóc mới chuyển trường suýt nữa đã trở thành đối tượng bị b/ắt n/ạt.
Hoặc từ những lúc hắn kiên nhẫn giải thích cho tôi những câu phương ngữ tôi chẳng hiểu nổi.
Khoảng cách giữa hai đứa cứ thế mà thu hẹp lại.
Ban đầu là nương tựa, là huynh đệ, là tình bạn.
Nhưng tôi vốn là kẻ lập dị, suốt bao năm chỉ có mỗi hắn bên cạnh.
Thế nên thứ tình cảm ấy, chẳng biết từ lúc nào đã đổi khác.
Phải, tôi thích hắn.
Lớn lên trong cảnh cha mẹ ly hôn, tôi chưa từng thật sự hiểu thế nào là yêu.
Vì vậy, đã có lúc tôi nghi ngờ bản thân mình bị bệ/nh chỉ vì xu hướng này.
Nhưng mỗi lần nhìn Khương Kim cười rạng rỡ, tôi lại thấy hắn xứng đáng với mọi điều tốt đẹp.
Và cũng nhờ vậy, tôi mới hiểu — tình cảm này không phải bệ/nh hoạn, mà là yêu thương chân thành.
Khi vừa nhận ra lòng mình, tôi từng nghĩ đến chuyện thổ lộ.
Nhưng Khương Kim lại tỏ ra cực kỳ bài xích đồng tính.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Hồi cấp ba, một bạn cùng phòng lén viết truyện đam mỹ.
Khi bị hắn phát hiện, Khương Kim lập tức c/ắt đ/ứt liên lạc với người đó, không lâu sau bạn ấy phải chuyển trường.
Tôi không dám đ/á/nh đổi tình bạn duy nhất mình có, nên đành giấu kín tất cả.
Yêu thầm thật khổ sở, nhưng tôi không đủ can đảm để chọc thủng lớp giấy mỏng manh ấy.
Tôi sợ.
Sợ rằng một kẻ cô đ/ộc như tôi, vốn chẳng có gì trong tay, liệu có xứng đáng được yêu hay không.
Về đến phòng, Khương Kim không có ở đó.
Sạc xong điện thoại, tôi lập tức bắt đầu thu dọn hành lý.