Lâu Phóng sợ tôi lại bỏ trốn.
Ngay trong ngày hôm đó, hắn trói tôi lên máy bay riêng, ép đưa về nước.
Tôi đứng trước căn biệt thự đã rời xa suốt một năm, không khỏi ngỡ ngàng... mọi thứ vẫn nguyên vẹn như ngày tôi bỏ đi, không chút đổi thay.
Lâu Phóng thật sự đã phát đi/ên đùng xích vàng khóa ch/ặt tay chân tôi, phạm vi hoạt động chỉ quanh quẩn trong phòng ngủ. Tôi vùng vẫy đến kiệt sức, nhưng mỗi lần bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của hắn, lòng tôi lại mềm nhũn, không sao chống cự nổi.
Thế rồi, hắn càng được đà lấn tới, như muốn nuốt trọn tôi, không chừa lại bất cứ khoảng cách nào.
Suốt bảy ngày liền, tôi hiếm khi giữ được tỉnh táo.
Lâu Phóng cố chấp dồn ép, như muốn đòi lại từng chút sợ hãi tôi đã để lại trong suốt một năm qua. Bất kể ngày hay đêm, hắn cũng không chịu dừng, dù chỉ một khắc.
Đến cả những dòng bình luận cũng không dám nhìn thẳng:
[Bảy ngày liền không nghỉ… nam chính này đúng là đi/ên thật rồi.]
[Pháo hôi khổ quá, những lời hắn nói lúc tỉnh táo nghe mà cũng không dám tin.]
[Cứ để công chính phát tiết đi, không thì hắn lại nghĩ quẩn mất. Đêm nào cũng ôm ảnh pháo hôi khóc, khóc xong còn đứng ngoài ban công nhìn xa xăm… ai mà không sợ cho được.]
Cuối cùng, tôi r/un r/ẩy c/ầu x/in, giọng nói vỡ vụn:
“Anh đi tìm Chu Quan Kim đi… em van anh, tha cho em…”
Lâu Phóng siết ch/ặt tôi vào lòng, giọng điệu vừa gi/ận dữ vừa đi/ên cuồ/ng:
“Anh tìm hắn làm gì? Hắn chỉ là thuộc hạ của anh… còn em, mới là người anh yêu.”
Hắn không còn ép tôi nằm trên giường nữa, nhưng cũng không cho tôi rời đi.
Lợi dụng lúc tôi tay chân rã rời, chẳng thể đi xa, hắn đeo lên người tôi đủ thứ trang sức.
Khánh trường thọ, vòng tay vàng, xích eo, xích chân…
Mỗi bước đi đều leng keng không dứt.
Tôi không chịu nổi thứ “sở thích” quái dị ấy nữa, giơ tay t/át thẳng vào mặt hắn:
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Ánh mắt Lâu Phóng sâu đến đ/áng s/ợ, như muốn nhấn chìm tôi trong đó. Hắn ôm ch/ặt eo tôi, giọng khàn đặc:
“Em định vứt bỏ anh sao? Chỉ cần buông ra là em sẽ đi tìm kẻ khác?”
“Bọn chúng có bằng anh không? Có biết chiều em như anh không?”
Tôi lại t/át thêm một cái:
“Anh thôi nói mấy lời đi/ên rồ được không?”
Mắt hắn đỏ hoe, khẽ vuốt lấy một sợi tóc của tôi:
“Em xem đi… rời xa anh, đến tóc cũng không chăm nổi. Ở bên anh, tóc em đâu từng chẻ ngọn.”
“Anh phải giữ em lại… em đừng hòng đi đâu nữa. Anh chỉ muốn em khỏe mạnh, muốn em bình an.”
Tôi đứng lặng.
Vốn tưởng hắn đang trả th/ù, đang cố ý hành hạ tôi.
Không ngờ, điều hắn muốn… chỉ là giữ tôi ở bên cạnh mà thôi.