Viên kẹo từ cõi âm

Chương 15

02/08/2024 19:26

Mẹ tôi chỉ về phía nhà ông Lý rồi nói tiếp:

“Lão già đó treo ba miếng gương không phải để tránh tà, mà là để đá/nh lừa thần Dạ Du(*) và thần Nhật Du(**) trong lúc v/ay tuổi thọ, sao em lại không chú ý đến nó sớm hơn chứ!”

*, **: Thần Dạ Du, Thần Nhật Du: hai vị thần cai quản ngày đêm, thời gian.

Dường như bố tôi cũng nghĩ đến điều gì đó.

“Mấy hôm trước trong chợ có người nhìn thấy Đại Lý và Tiểu Lý mời hai người nước ngoài ăn cơm, họ nói muốn đến Đông Nam Á làm ăn, ngoài ăn bám lão già ra thì hai tên vô dụng ấy biết làm ăn cái quái gì chứ? Không biết chừng là do mấy tên này, khốn kiếp!”

Mẹ tôi lạnh lùng nhìn tôi, bỗng nhiên bà gi/ận đùng đùng nhảy lên đá/nh tôi một trận.

“Bảo đừng có ăn cái gì người ta cho rồi mà không nghe lời!”

Sự thay đột ngột của mẹ khiến tôi sững sờ, quên cả ôm đầu lại, bị mẹ t/át vào hai bên má mỗi bên một cái.

Trong lúc mưa sa bão táp, tôi cảm nhận răng nanh bên phải cũng rụng luôn.

Bố tôi kéo mẹ lại.

“Em đi/ên à?”

Cuối cùng mẹ tôi cũng dừng lại, rồi dùng ánh mắt á/c đ/ộc nhìn về phía nhà lão Lý.

“Cả nhà mình đi sớm về khuya cũng không ki/ếm nổi hai nghìn tệ, một mình ông ki/ếm được hai vạn, đã sống đến 100 tuổi rồi, vậy mà vẫn còn muốn lấy tuổi thọ của Kim Đào nhà chúng tôi sao? Đậu má nhà ông đấy! Tại sao trong cái trường này lại có thể chèn ép người khác như vậy chứ?”

Khoảng thời gian này bố tôi thường xuyên bị giáo sư Hà trong văn phòng họ làm khó đủ điều, nên ông đã tích trong mình một bụng tức từ lâu, ông đứng bật dậy, vác theo chày cán bột định ra ngoài.

“Để xem lão ta sống được đến lúc nào!”

Mẹ tôi vội ngăn bước chân bố tôi lại, cả người bà bị kéo lê dưới sàn nhà.

“Đừng! đá/nh ch*t lão thì anh cũng mất luôn việc, mẹ con em phải sống thế nào đây? Mặc dù trong lòng chúng ta hiểu rõ chuyện này, nhưng lại không thể nói ra được!”

Bố tôi tức gi/ận ném cây chày cán bột xuống đất.

“Vậy thì phải làm sao?”

Nhưng sau khi hỏi xong, bố tôi lại nghĩ ra, rồi hỏi mẹ tôi:

“Mà sao em biết chuyện này?”

Mẹ chẳng thèm để ý đến bố tôi, bỗng nhiên mẹ lại vuốt ve hai sợi tóc tóc bạc lốm đốm bên mai của tôi.

“Do bố mẹ vô dụng, sao lại để con dính dáng đến chuyện này cơ chứ? Nếu ông ngoại con vẫn còn ở đây, thì chúng ta cũng không cẩn phải chịu nỗi ấm ức này!”

Nói xong, mẹ tôi đứng dậy, vào nhà vệ sinh rửa mặt, rồi thay một bộ quần áo khác, sau đó xin hai trăm tệ của bố tôi.

Bố tôi hỏi: “Lại làm gì đấy?”

Mẹ tôi nói: “Về nhà mẹ đẻ của em, gọi chú Tư nhà em đến đây.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mười năm trước cô ấy đưa tôi cuốn sổ tiết kiệm, mười năm sau tôi trả cô ấy tờ giấy chuyển nhượng

Chương 9
Giới thiệu: Thời trung học, Thẩm Tri Vũ đã cho mượn 200 ngàn để cứu lấy cha và việc học của Kỳ Tranh, chỉ để lại một câu: "Đừng bỏ cuộc". 10 năm sau, Kỳ Tranh trở thành tổng giám đốc với khối tài sản 9 chữ số, nhưng lại nhìn thấy tên cô trong danh sách nợ xấu. Anh mang theo 5 triệu tiền mặt xông vào bệnh viện, trả sạch khoản nợ 4,2 triệu cho cô, thậm chí tự tay tống kẻ hôn phu cũ lừa cô gánh nợ vào tù. Từ một người rửa bát đến vị trí tổng giám đốc điều hành, anh đã dâng tặng tất cả mọi thứ của mình cho cô - cuộc báo ân kéo dài suốt 10 năm này, cuối cùng đã trở thành lời tỏ tình sâu sắc nhất.
Hiện đại
0