Đạn Mạc

Chương 10

30/03/2026 18:28

Một tiếng sau, Tạ Thầm tỉnh lại.

Vừa mở mắt, ánh mắt còn đờ đẫn, khi nhìn rõ cảnh vật xung quanh mới dần trở nên trong sáng.

Giọng anh khàn khàn: "Biên Bạch Hoan…"

Tôi liếc anh đầy bực dọc, đưa cho anh tờ phiếu thu viện phí.

Lại lấy điện thoại bật mã QR thu tiền:

"Anh đã tỉnh rồi thì chuyển khoản viện phí cho tôi, tôi về nhà đây."

Anh không nhúc nhích, đôi mắt đen huyền ánh lên vẻ ướt át, nhìn thẳng vào tôi.

"Em đã ngủ với anh, phải chịu trách nhiệm với anh…"

Giọng nói mang theo chút… uất ức.

Tôi: ?

Tôi buột miệng: "Anh nói bậy gì thế, rõ ràng là anh ngủ với tôi!"

Ngay lập tức, anh chậm rãi nói từng chữ:

"Vậy chúng ta cùng chịu trách nhiệm với nhau."

Tôi: ???

Thần thánh cái gì cùng chịu trách nhiệm.

Tên khốn này…

Tôi bỗng dâng lên một cơn tức gi/ận, lạnh giọng:

"Đồ khốn, đã có bạn trai rồi còn…Giờ lại muốn lừa tôi chịu trách nhiệm? Nếu tôi thật sự chịu trách nhiệm với anh thì đúng là đi/ên mất. Anh chuyển tiền viện phí cho tôi ngay, tôi về đây."

Nói xong tôi đưa mã QR thu tiền sát mặt anh.

Kết quả anh lại nói:

"Không phải vậy, em hiểu lầm rồi, nghe anh giải thích được không?"

Nghe thấy "hiểu lầm", tôi khựng lại, thu điện thoại về quyết định nghe anh giải thích.

Cái video anh quay kỳ thực chỉ là bạn anh đua đòi theo trend trên mạng, lúc hứng chí lập tài khoản.

Còn anh thì do thua game bị ph/ạt nên mới quay.

Nhìn thấy ảnh tôi xong mới nhắn tin cho bạn.

"Trước khi quen em, anh không có bạn trai."

Tôi khẽ hừm, không nói gì.

Anh tiếp tục: "Sáng nay anh ra hiệu th/uốc m/ua th/uốc cho em, tiện thể m/ua đồ ăn sáng, về phòng thì phát hiện em đã trả phòng đi mất, gọi điện cho em liền bị em m/ắng là đồ khốn.

Lúc đó anh cảm thấy vô cùng khó hiểu, mãi đến chiều anh nhận được điện của cảnh sát, nói có kẻ dùng ảnh anh lừa người ta hơn mười mấy triệu…"

Tôi lại gi/ật mình: "Dùng ảnh anh?"

Anh gật đầu: "Ừ. Qua điều tra phát hiện, đó là một người bạn thân bên cạnh anh."

Ôi trời, bạn kiểu gì thế?

Đúng là hãm quá đi!

"Vậy anh tìm em là để giải thích chuyện này?"

Yết hầu anh cực chậm lăn một cái, giọng nói quyến rũ:

"Còn muốn em chịu trách nhiệm với anh."

Tim tôi run lên, mắt chớp lia lịa.

"Chịu trách nhiệm? Chịu thế nào?"

Tạ Thầm: "Làm bạn trai anh."

Khoảnh khắc này, tim tôi đ/ập nhanh hơn.

Làm bạn trai anh ấy, hình như cũng… không phải không được.

"Hơn nữa, anh vẫn là lần đầu…"

Tôi buột miệng: "Em cũng thế…"

Ngay lập tức, ánh mắt tôi chạm vào anh, mặt đỏ bừng.

"Bi… biết rồi, em chịu trách nhiệm, đồng ý làm bạn trai anh."

Đôi mắt đen Tạ Thầm khẽ cong, toát lên vẻ quyến luyến khiến tim người ta lo/ạn nhịp.

"Vậy lát nữa em có dẫn anh về nhà không?"

Tôi nuốt nước bọt, nói nhỏ:

"…Ừ, em dẫn anh về."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm