Sáng sớm hôm sau, nghe tin Hoàng hậu có dấu hiệu tỉnh lại, ta vội vã vào cung tạ tội.
Hoàng hậu không hề trút gi/ận lên ta, ngược lại còn giữ ta ở lại trong cung vài ngày.
Bà là sợ ta bị kẻ khác làm khó, muốn che chở ta đôi chút.
Ta không hiểu:
"Ta và nương nương vốn chẳng có giao tình gì, tại sao nương nương lại giúp ta?"
Hoàng hậu nhìn ta, do dự nói:
"Chuyện này có liên quan đến mẫu thân ngươi, ngươi có muốn nghe không?"
Ta đứng ngây ra tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Hồi lâu sau, ta máy móc gật đầu.
"Mẫu thân ngươi không phải ch*t vì bạo b/ệnh, mà là vì con gái của ta."
Ta sững sờ:
"An Bình công chúa? Nhưng công chúa... chẳng phải đã sớm qu/a đ/ời rồi sao?"
"An Bình mười sáu tuổi gả đến Lũng Tây Ngô thị, mười tám tuổi mất trong vụ hỏa hoạn tại tẩm điện, đó chỉ là điều người ngoài biết mà thôi."
Hoàng hậu hạ giọng nói:
"Con gái ta hạ giá gả đến Lũng Tây, nhưng kẻ họ Ngô kia lại lòng lang dạ sói, ng/ược đ/ãi con bé.
"Mặc cho thị nữ được sủng ái lấn lướt, hại con ta mất đi một đứa con."
"Mỗi năm ta chỉ được gặp con bé một lần, mỗi năm con bé lại g/ầy đi một chút. Tim ta như tan nát, ta c/ầu x/in Hoàng thượng để công chúa ở lại, nhưng Hoàng thượng lại bắt ta phải lo cho đại cục."
Hoàng hậu nói đến chỗ đ/au lòng, giọng nghẹn ngào:
"Ta không muốn lo cho đại cục gì cả, ta chỉ muốn con gái của ta thôi."
"Trong lúc ta tuyệt vọng nhất, chính mẫu thân ngươi đã tìm đến ta, hiến cho ta một kế sách."
"Đối ngoại tuyên bố công chúa mắc b/ệnh truyền nhiễm, không cho người ngoài tiếp cận, sau đó ngụy tạo vụ hỏa hoạn ở cung điện, tìm một th* th/ể có vóc dáng tương tự công chúa để thay thế."
Ta đã đoán ra kết cục:
"Người được ch/ôn trong hoàng lăng, thực chất là mẫu thân ta?"
Hoàng hậu gật đầu:
"Mẫu thân ngươi nói bà ấy mệnh chẳng còn bao lâu, được ch/ôn vào hoàng lăng cũng xem như là vinh quang tột bậc, chỉ tội nghiệp con gái bà ấy từ nhỏ đã mất mẹ, chỉ cầu ta sau này chiếu cố đôi chút, tìm cho nó một nhà tử tế."
Thảo nào, phụ thân và kế mẫu tuy lạnh nhạt với ta, nhưng chưa bao giờ ng/ược đ/ãi ta.
Nực cười làm sao.
Ta trở thành một kẻ đi/ên cuồ/ng chấp niệm là vì bà ấy, mà ta có thể lớn lên bình yên ổn thỏa cũng là vì bà ấy.