Cầu Hoàng Tuyền

Chương 7

01/11/2025 11:41

Hai tiếng sau, ông Bảy được mời đến nhà Trưởng thôn.

Liễu Oanh Oanh nằm trên giường, đúng như lời bà nội miêu tả, mặt cô ấy xanh tím lại, trông như sắp ngạt thở đến nơi.

Ông Bảy lấy ra một chiếc chuông đồng, lắc vài cái phía trên đầu Liễu Oanh Oanh.

Tiếng chuông vang lên chói tai khó chịu vô cùng.

Lúc này, Liễu Oanh Oanh trên giường bỗng rên rỉ, trán cô ấy cũng vã nhiều mồ hôi.

Nhưng dù lắc chuông bao nhiêu lần, Liễu Oanh Oanh vẫn không thể mở mắt.

Ông Bảy thấy vậy, nói:

"Cây cầu... Dạo này không yên ổn rồi"

Trưởng thôn nghe vậy, liếc nhìn tôi một cái.

Ông gật đầu: "Cần chuẩn bị những gì, tôi sẽ lo liệu ngay."

Không lâu sau, trên bàn thờ đ/ốt ba nén hương.

Ông Bảy lạnh lùng nói: "Không biết điều!"

Nói xong, ông giải thích: "Đây là Đá Thái Sơn đã được khai quang,"

Tôi hơi nghi hoặc: "Ông Bảy, cây cầu này có yêu quái gì sao?"

Ông liếc nhìn tôi,

"Con nít đừng hỏi nhiều chuyện thì tốt hơn"

Trưởng thôn vừa bước lên một bước vừa nói, mắt ông Bảy bỗng sáng lên,

"Cháu lại đây."

Tôi không tin nổi vào tai mình, chỉ tay vào mặt mình.

"Cháu ạ?"

Ông gật đầu: "Ừ, đúng cháu, lại đây giúp ông đặt tảng Đá Thái Sơn này xuống dưới trụ gầm cầu gần nhất"

Tôi còn chưa kịp từ chối,

Bà nội đã che chắn phía trước tôi: "Còn mấy đàn ông to khỏe cơ mà, sao lại bắt cháu gái nhà tôi khiêng đ/á?"

"Đúng vậy"

Một số dân làng không rõ chuyện cũng xung phong tiến lên.

"Để tôi làm đi, tôi khỏe lắm"

Trưởng thôn lắc đầu.

"Nghiên Nghiên có muốn giúp Oanh Oanh không? Nếu tối đó cháu khuyên được Oanh Oanh, thì đã không xảy ra chuyện như thế này rồi"

Tôi nuốt nước bọt, cảm thấy căng thẳng.

Trưởng thôn đã nói thế, tôi thật sự không có lý do để từ chối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm