[BL] Điên Cuồng Vì Em

Chương 52.

01/08/2025 16:13

Tôi tỉnh lại trong b/ệnh viện, mở mắt ra đã thấy trần nhà màu trắng toát và mùi th/uốc sát trùng ập vào mũi, trên cánh tay cắm đầy ống truyền dịch và mặt vẫn phải đeo máy thở, nằm đờ đẫn trên giường không nhúc nhích nổi. Cảm giác như mùi ch/áy khét và khói đen vẫn còn ám lấy bản thân và sự tuyệt vọng vẫn còn đó.

Thẩm Nghiêm ngồi kế bên giường b/ệnh, đúng là anh g/ầy đi rất nhiều, không còn vẻ hăng hái và chí khí của một người cảnh sát trẻ tuổi. Giờ đây, anh chỉ là một người anh trai vừa tìm lại được người em thất lạc của mình.

Thấy tôi tỉnh dậy, khuôn mặt chán nản của anh cuối cùng cũng xuất hiện sự mừng rỡ và hạnh phúc. Anh chạy đi gọi bác sĩ ngay lập tức.

Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ dặn dò Thẩm Nghiêm đôi điều rồi cho phép tháo máy thở và gỡ bớt vào ống truyền dịch.

"Ơn trời." Anh mừng đến phát khóc, đỡ tôi ngồi dậy "Anh cứ sợ em gặp chuyện không may. Nếu em bị làm sao thì anh chả còn mặt mũi nào để gặp lại mẹ."

Người tôi mềm oặt, dựa ra gối mềm đằng sau, ủ rũ không một sức sống.

Nghe anh nói, tôi đơ ra vài giây, không đáp mà khẽ gật đầu.

"Thẩm Hạ." Anh gọi tên tôi, sốt ruột cầm tay tôi "Anh trai ở đây, từ giờ anh sẽ làm người giám hộ của em, sẽ đưa em đi học trở lại, sẽ bảo vệ em. Chúng ta là một gia đình. Vì vậy đừng phớt lờ anh, nha?"

Tôi chớp mắt, nghiêng đầu nhìn anh, mặt không cảm xúc nói:

"Anh, Cale ch.ết rồi?"

Thẩm Nghiêm há miệng muốn đáp nhưng lại không nói lên lời, anh ú ớ vài chữ như có gì mắc kẹt trong cổ họng, rồi anh ngậm miệng lại, vẻ mặt khổ sở.

"Em bình tĩnh nhé." Anh ôm tôi vào lòng vỗ về "Có anh đây rồi, đừng đ/au buồn quá, không sao đâu."

"Cale ch.ết rồi?"

Tôi lặp lại câu hỏi.

Người Thẩm Nghiêm run lên nhè nhẹ, anh không nói nữa, chỉ nhẹ nhàng xoa lưng tôi.

Tôi không khóc, không quậy phá hay la hét ầm ĩ gì, chỉ là ngồi yên đó thôi thẫn thờ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.

Bởi vì khi cảm xúc đ/au đớn của con người vượt quá mức chịu đựng, người ta sẽ ch*t lặng và chẳng thể biểu hiện được bất cứ tình cảm gì nữa.

Cale hứa với tôi là sẽ trở lại, nhưng hiện giờ anh lại bỏ tôi đi.

Cale là đồ nói dối.

Tôi không đ/au khổ gì, lạ thật, cứ bình tĩnh thế thôi. Không thể khóc nổi, không thể gào được nữa, thậm chí không thể nói chuyện, bây giờ tôi cảm giác cơ thể này không còn là của mình nữa rồi.

Tôi chợt nhớ đến đôi mắt xanh ấy.

Hóa ra trên đời lại có đôi mắt đẹp như vậy.

Hóa ra trên đời có người yêu tôi nhiều như thế.

Mà người đó ch.ết rồi.

"Khó thở quá."

"đ/au quá, ngựk đ/au quá."

"Bây giờ tôi chẳng biết mình sống tiếp thì có ý nghĩa gì nữa."

"Cale ch.ết rồi. Anh ấy bỏ tôi thật rồi."

[Bad Ending]

_____________

Còn 1 cái kết Happy Ending nữa. Những ai thích cái kết BE thì dừng lại ở đây. Câu truyện sẽ được viết tiếp với cái kết chính là Happy Ending.

Kẻ si tình lang thang (Người Viết Tình Trai)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hàn Giang Hoán Giá

Chương 9
Thế nhân đều hay, Thẩm Đường cùng Bùi Tuấn vốn là thanh mai trúc mã, sớm đã định ước trăm năm. Thế nhưng, Bùi Tuấn lòng chỉ thiên vị biểu muội Tần Diên. Tiết Thượng Đăng, chàng đưa Tần Diên đi thưởng ngoạn; du thuyền Giang Nam, chàng đẩy Thẩm Đường lên chiếc thuyền nhỏ cô độc; thậm chí khi nàng rơi xuống nước, chàng cũng chỉ màng đưa Tần Diên về phủ. Thẩm Đường được Chỉ huy sứ Hoàng Thành Tư là Lục Niệm cứu mạng, lòng đã nguội lạnh, liền quyết ý đoạn tuyệt hôn ước. Lục Niệm lặng lẽ chở che, dùng hành động chứng minh chân tình, cuối cùng cầu hôn Thẩm Đường. Đây là câu chuyện tình cảm cổ đại từ bi thương đến cứu rỗi lẫn nhau, khắc họa hành trình của bậc nữ nhi từ tuyệt vọng đến kiên cường, cuối cùng tìm thấy chân ái đời mình.
Cổ trang
0
Đỉa Thành Tinh Chương 12.