Tôi biết ý của anh ấy là tiết lộ vụ án cho người không liên quan bị phát hiện là phải chịu hình ph/ạt. Nhưng tôi không quan tâm điều tôi quan tâm chỉ có Tần An.
Rời khỏi cục cảnh sát tôi nhìn số điện thoại trong điện thoại sao chép dán vào khung tìm ki/ếm WeChat bạn bè của Tần An tôi biết không nhiều cậu ấy cũng không để tôi biết. Cậu ấy luôn nói tôi của bây giờ phải sống một cuộc đời tốt hơn. Rất may mắn tôi đã tìm thấy chủ nhân của số điện thoại trong danh sách WeChat là Dư San một người bạn tại câu lạc bộ cao cấp nơi Tần An từng làm việc. Tôi không muốn chờ đợi một chút nào lập tức đến câu lạc bộ.
Ánh đèn của câu lạc bộ vào buổi tối đặc biệt rực rỡ tôi không vào được chỉ có thể chờ ở bên ngoài.
“Tâm Uyển?” Dư San xuất hiện phía sau tôi.
“Chị San.”
“Em đến là vì chuyện của Tần An đúng không.”
Tôi gật đầu nhìn kìa tôi đã nói tôi không phải là người duy nhất được triệu tập mà. Nhìn Dư San thở dài một hơi: “Chúng ta vào trong rồi nói tiếp.”
Phòng trang điểm.
Sự xuất hiện của tôi có thể đã làm gián đoạn việc Dư San trang điểm bây giờ chị ấy vừa nói chuyện vừa trang điểm:
“Em cũng biết Tần An ba năm trước đã không làm nghề này nữa rồi hôm đó... là có người chỉ đích danh muốn tìm cậu ấy đối phương thế lực rất lớn chị đắc tội không nổi cho nên mới gọi điện thoại cho cậu ấy.”
“Có nói là vì chuyện gì không?”
Bàn tay vẽ viền mắt của Dư San khựng lại xoay người lại khuyên tôi:
“Tâm Uyển chị và Tần An cũng là bạn bè nhiều năm Tần An xem em như em gái ruột nghe chị khuyên một câu chuyện này không phải là thứ em có thể quản được. Những người tìm đến chị đều chỉ nghe lệnh mà hành sự kẻ đứng sau chuyện này quyền thế lớn đến mức nào em có hiểu không?”
Làm sao tôi không hiểu ngay cả câu lạc bộ này mở tại trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng thì đã không phải là chuyện đơn giản. Chị San bề ngoài là quản lý của câu lạc bộ thực tế đã trở thành cổ đông của câu lạc bộ. Đến cả cổ đông cũng phải kiêng dè thì không thể là người giàu có bình thường.
“Chị San chị không cần khuyên em. Chuyện này em không thể không quản.”
Chị San thấy thái độ tôi kiên quyết liền m/ắng tôi bướng bỉnh.
Đúng lúc này có người gõ cửa đi vào: “Dư tổng Phó nhị công tử đến rồi.”
“Tên m/a vương đó sao lại đến nữa rồi?”
M/a vương hai chữ đã thu hút sự chú ý của tôi.
Chị San nói xong câu này liền im lặng giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó:
“Tâm Uyển em cứ ở đây chờ chị đi xem chút rồi quay lại ngay.”
Hai người sau khi đi khỏi tôi lạnh mặt xuống chị San lúc nãy khi suy nghĩ ánh mắt đã liếc về phía tôi tuy chỉ là một tích tắc nhưng tôi đã bắt trúng được. Lúc nói chuyện với tôi đuôi chân mày không tự chủ được khẽ nhướng cao đó là biểu cảm vi mô của việc trấn an và giấu giếm. Tôi cơ bản có thể khẳng định tên “m/a vương” đó chính là người quyền thế ngập trời kia cũng chính là “manh mối” mà tôi đang muốn tìm.
Khảo sát xung quanh phòng trang điểm của Dư San có rất nhiều quần áo nóng bỏng gợi cảm trí thức dịu dàng cái gì cũng có tôi chọn một chiếc váy đuôi cá màu đỏ mặc vào đường cong gợi cảm và gương mặt không trang điểm tương phản nhau. Tôi vuốt ve mái tóc ánh đèn neon phản chiếu từ cửa sổ sát đất thêm cho tôi một chút mê hoặc tôi chưa bao giờ nghi ngờ nhan sắc của mình lấy một thỏi son diễm lệ nhất tô lên chậm rãi kéo rộng khóe miệng.
Là như thế này đúng không?
Tần An của ngày xưa chính là mỹ diễm th/ù lệ như thế này.
8 Nhờ phúc của chị San căn phòng của chị ấy nằm ngay tầng dưới tầng thượng tôi không tốn sức lực đuôi theo sau một nhóm cô gái xinh đẹp tiến vào căn phòng lộng lẫy nhất trên tầng thượng. Căn phòng u ám chỉ còn vài ngọn đèn tường còn sáng trên chiếc ghế sô pha da thật trước cửa sổ sát đất có một bóng người cao lớn đang ngồi.
Chị San ngồi bên cạnh anh ta mỉm cười nói chuyện: “Phó nhị công tử ngài đã liên tục mấy ngày tìm người các chị em ngài cũng đều đã gặp qua thật sự không có người ngài muốn tìm.”
“Hàng tiếp theo.” Giọng nam thanh lãnh vang lên nằm giữa thiếu niên và người đàn ông trưởng thành có thể nghe ra tuổi tác của Phó nhị công tử không trưởng thành như tôi tưởng tượng.
Tôi cùng các cô gái ở hàng thứ hai di chuyển lên trên xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Nụ cười sinh vật của chị San cứng đờ xuống thân thể hơi nghiêng về phía tôi nhưng rất nhanh liền dừng lại. Tôi nhìn thấy sự trách móc sự tà/n nh/ẫn từ trong mắt chị ấy. Người bên cạnh rất nhanh nhận ra ánh mắt của chị San mượn danh nghĩa lên giới thiệu để che chắn tôi ở trong góc khuất thật đáng tiếc tôi đã bị đối phương phát hiện.
“Lại đây.”
Các cô gái nhìn nhau tích tắc không biết anh ta gọi ai.
Tôi điềm tĩnh bước lên trên đứng cách anh ta hai bước chân anh ta vắt chéo chân tựa vào lưng ghế cúi đầu nghịch khối rubik kim loại trên tay môi trường ngược sáng khiến tôi không nhìn rõ gương mặt anh ta.
Nam giới dáng người cao lớn khả năng quan sát mạnh từng được giáo dục tốt.
Từng từ ngữ miêu tả xuất hiện trong đầu tôi.
Trong lúc tôi đang đ/á/nh giá đối phương căn phòng chỉ còn tôi chị San và anh ta.
Chị San mỉm cười dàn hòa: “Phó nhị công tử xin ngài lượng thứ đây là em gái tôi không nghe lời đi theo quậy phá đấy ạ.”
Nói xong liền đứng dậy kéo tôi đi ra ngoài.
“Tôi đã bảo cô ấy đi chưa?” Giọng nói lạnh lùng cất lời chị San liền biết không có dư địa để xoay chuyển:
“Em gái tôi không phải là người trong giới này còn xin Phó nhị công tử giơ cao đ/á/nh khẽ.”
Phó nhị ngẩng đầu ánh đèn chiếu từ ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu tới rọi vào gương mặt tinh xảo của anh ta khiến tôi có chút thẫn thờ:
“Chị San làm ăn đến cửa cũng không làm à chỉ là bạn gái đi cùng một buổi tiệc thôi mà. Chị San nghĩ đi đâu vậy?”
Bây giờ không thuận theo lời này thì tình hình chỉ có thể càng khó thu xếp hơn. Tôi kéo chị San còn muốn nói chuyện: “Chuyện làm ăn này em làm. Chị San chị cứ đi bận trước đi em và Phó nhị công tử bàn bạc chi tiết.”
Chị San nhìn tôi ánh mắt mang theo sự cảnh cáo. Đây là người chị ấy đắc tội không nổi. Nếu không phải vì Tần An tôi có thể đã bị chị ấy ném ra ngoài từ lâu.
“Vậy chị dặn dò em chút chuyện.” Chị ấy bồi cười len lén kéo tôi ra khỏi phòng:
“Cái hang cọp đầm rồng này em đã sắt đ/á quyết tâm muốn xông vào chị cũng không ngăn cản được em chị chỉ dặn em hai chuyện một bảo vệ tốt bản thân công tử bột trong giới này nhân tính thấp đến mức vượt quá tưởng tượng của em. Tần An quả thật đã từng tiếp xúc với anh ta đêm đó là mang theo vết roj trở về chị không biết Phó nhị có sở thích đặc biệt gì em tự mình cẩn thận. Hai đừng gây chuyện cho chị.”
Cảm giác tiếp cận chân tướng khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.
Sau khi bình tĩnh lại đi vào căn phòng chỉ còn hai chúng tôi.
Phó nhị vỗ vỗ vào chiếc sô pha bên cạnh ra hiệu cho tôi ngồi xuống khao khát muốn biết chân tướng tôi không hề do dự ngồi xuống.
“Biết uống rư/ợu không?” Phó nhị lắc lắc chất lỏng trong ly rư/ợu đ/á viên va vào thành ly phát ra âm thanh trong trẻo.
Tôi đoạt lấy ly rư/ợu uống cạn một hơi.
Chỉ vài giây chiếc ly rơi trên thảm gần như không phát ra âm thanh.
Hình ảnh trước mắt bắt đầu mờ ảo tích tắc sau tôi k/inh h/oàng cảm giác cơ thể mình đang đổ về phía Phó nhị.
Ánh đèn neon ngoài cửa sổ vẫn nhấp nháy nơi ánh đèn càng sáng thì bóng tối càng đen.
Ở góc độ không ai nhìn thấy tôi chậm rãi nhếch cao khóe miệng.
Chị San nói đúng Tần An xem tôi như em gái ruột bằng vào ánh đèn sáng tối lúc mờ lúc tỏ tôi giống hệt như cậu ấy.