Thập Nhị Niên Khúc Chung

Chương 2

09/12/2024 17:45

02

Quý Hàm nói tình cảm của tôi đối với Lục Uẩn giống như bướm đêm xông vào lửa, cố chấp lại ng/u xuẩn, hoàn toàn trái ngược với tính cách của tôi.

“Đây cũng không giống như là chuyện cậu sẽ làm." Trong giọng nói nghi hoặc của cô ấy mang theo một tia khổ n/ão.

Nghe vậy tôi chỉ cười cười, cũng không biết giải thích như thế nào.

Quý Hàm quen biết trong lớp học tự chọn vào năm ba đại học, mà trước khi quen biết cô ấy, tôi đã quen biết Lục Uẩn bốn năm, cũng thích anh ta bốn năm.

Quê hương của tôi cùng Lục Uẩn không giống thành phố, nơi chúng tôi học đại học cây hạ xanh ngắt, mưa phùn ôn nhuận, cũng không giống thành phố, nơi công tác xa hoa trụy lạc hiện tại, tràn đầy ánh đèn thành thị.

Thành phố nhỏ phía bắc luôn có gió cũng khô ráo, đôi lúc có một cơn mưa nhẹ, cảnh tượng trong hồi ức thời trung học ấn tượng sâu sắc nhất ngoại trừ phòng học chất đầy sách giáo khoa kia, chính là sân bóng rổ không khí luôn trong lành kia.

Khi đó tôi, quản lý trạm phát thanh của trường, mỗi tuần sẽ chọn một tiết tự học để đối chiếu bản thảo với giáo viên phụ trách, trên đường đến trạm phát thanh, sẽ đi ngang qua sân bóng.

"Cẩn thận quả bóng..."

Có lẽ đúng như câu nói xưa, thường đi bên sông, sao không ướt chân.

Bị bóng rổ tập kích, loại tình tiết thường xuyên xuất hiện trong tiểu thuyết thiếu nữ thanh xuân và phim truyền hình này, thỉnh thoảng phát sinh trên người tôi một lần, thật sự là hết sức bình thường.

Cũng may lúc tôi đi đoạn đường này thường đề cao cảnh giác, sau khi nghe được thanh âm tôi phản ứng nhanh chóng, lập tức ôm bản thảo lắc mình.

Bóng rổ còn chưa bay đến vị trí tôi vừa đứng đã bị một bóng người chặn lại, ngay sau đó, bóng người kia ngã trên mặt đất, không thể đứng lên.

“Ai nha, Lục Uẩn cậu không sao chứ! "Một đám nam sinh vây lại.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy tên Lục Uẩn, theo bản năng cho rằng đó là "vận" trong "vận may", thầm nghĩ cha mẹ vị này rất muốn con trai mình có một vận may tốt.

Đáng tiếc có sự thật không phải lúc nào cũng như mong muốn, ngày đó Lục Uẩn cũng không gặp may mắn.

- Tôi không trúng chiêu, ngược lại anh ta vì không muốn tôi bị bóng đ/ập vào, hoảng lo/ạn đến bị trẹo chân.

Loại tình cảnh này, tôi xin lỗi cũng kỳ quái mà nói lời cảm ơn cũng thấy x/ấu hổ, chỉ có thể đứng tại chỗ nhìn anh ta bị người ta ba chân bốn cẳng nâng lên, đưa đến phòng y tế.

Trước khi đi anh còn chú ý thấy tôi đang nhìn anh, anh liền hướng tôi nở nụ cười, như là không thèm để ý vết thương trên chân mình.

Lúc đó chính là lúc kỳ nghỉ hè sắp qua, lễ khai giảng còn không bao lâu, thời tiết rất đẹp, nụ cười thiếu niên chói mắt hơn cả mặt trời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K