Tôi thích Bạch Khê, từ rất sớm tôi đã thích hắn rồi. Nhưng hắn không biết.

Rốt cuộc tôi là nhân vật phản diện trong truyện mà. Còn hắn là nhân vật chính.

Không ai nghĩ rằng kẻ phản diện tội á/c chồng chất cuối cùng lại phải lòng nhân vật chính chính nghĩa ngay thẳng, luôn đối đầu với mình.

Nhưng tôi chính là loại dị biệt như thế.

Từ lúc sinh ra đã thế. Lớn lên lại càng hơn thế.

Kiếp trước thế lực và tài nguyên của tôi chằng chịt như rễ cây, thâm nhập sâu rộng, không ai dám động vào tôi.

Ngoại trừ Bạch Khê, cảnh sát Bạch của tôi. Đội trưởng đội điều tra hình sự Công an thành phố. Chức vụ không lớn không nhỏ, nhưng lại dẫn người liên tiếp phá hủy hai địa điểm giao dịch của tôi.

Lúc đó tôi nhìn hắn trong video tay không đ/á/nh bại cả đội ngũ mười mấy tên mà tôi bỏ tiền ra huấn luyện. Nhìn hắn đứng giữa đám người ngổn ngang, người đầy m/áu.

Thích một người bắt đầu từ việc bị hắn hấp dẫn.

Tôi sai người điều tra tất cả lai lịch của hắn.

Quyền lực sinh ra ham muốn. Tôi không tin Bạch Khê hoàn toàn trong sạch, không vết nhơ.

Cho đến khi tôi nhìn thấy kết quả điều tra. Hoàn toàn trong sạch, không một vết nhơ.

Bọn họ thậm chí điều tra được cả chuyện Bạch Khê mấy tuổi dắt bà lão qua đường được trường biểu dương, nhưng không tìm thấy một vết nhơ nào.

Trong cái vũng bùn ngập tràn mực đen ấy, cảnh sát Bạch này quả như cái tên, là một dòng suối trắng chưa bị vấy bẩn. Ngay thẳng, lương thiện, trở nên đặc biệt.

Đặc biệt đến mức khiến người ta muốn kéo hắn cùng rơi xuống vực sâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
5 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm