Tôi cứ ngỡ, chỉ cần không đi theo cốt truyện thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

Sự thật chứng minh, thế giới truyện ngược không dễ dàng tan làm đến thế.

Sáng hôm sau, tôi vừa bước vào lớp, trong đầu đã vang lên tiếng thông báo của hệ thống: [Điểm ngược hôm nay: Hất đổ bữa sáng của Giang Dự An trước mặt mọi người.]

Tôi nhìn sang Giang Dự An. Cậu ấy ngồi ở dãy cuối, trên bàn đặt một túi ni lông.

Trong túi là hai cái bánh bao. Một cái đã nguội ngắt. Cái còn lại trông cũng chẳng giống như được hâm nóng.

Hệ thống nói: [Xin ký chủ hãy hất đổ bữa sáng, và buông lời mỉa mai: "Cái mùi nghèo hèn này làm tôi thấy khó chịu."]

Tôi hít một hơi thật sâu. Bước tới.

Cả lớp đều đang nhìn tôi. Giang Dự An cũng nhìn tôi.

Rõ ràng cậu ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Cái kiểu biểu cảm "cậu cứ làm đi, dù sao tôi cũng quen rồi" đó khiến tim tôi thắt lại.

Tôi giơ tay lên. Đầu ngón tay cậu ấy hơi co lại.

Tôi chộp lấy cái túi ni lông. Sau đó bỏ hai cái bánh bao vào trong hộp giữ nhiệt.

Cả lớp: "?"

Tôi lấy từ trong cặp ra sữa nóng, trứng gà, cơm nắm, ngô và cả một hộp bánh bao nhỏ.

Giang Dự An: "?"

Hệ thống: "?"

Tôi đẩy hộp giữ nhiệt về phía cậu ấy: "Hất đổ bữa sáng thì không bảo vệ môi trường. Tôi nâng cấp thực đơn cho cậu đấy."

Hệ thống bị đơ: [Ký chủ, cậu đang làm cái gì vậy?]

Tôi trả lời trong đầu: "Đang thực hiện nhiệm vụ mà. Ngươi bảo tôi xử lý bữa sáng của cậu ấy, tôi xử lý rồi đấy thôi."

[Xử lý không phải là ý này.]

"Vậy lần sau ngươi viết cho rõ ràng vào."

Hệ thống tức đến mức phát ra tiếng rè rè.

Bạn cùng bàn Chu Hưởng, cũng chính là một trong ba tên đàn em bị tôi ph/ạt làm đề toán hôm qua, thò đầu sang: "Trì thiếu gia, cậu đổi tính rồi à?"

Tôi nhìn cậu ta: "Bài tập làm chưa?"

Sắc mặt Chu Hưởng trắng bệch: "Làm rồi."

"Đưa đây."

Cậu ta r/un r/ẩy nộp bài.

Tôi nhìn qua, sai mất nửa tờ.

Tôi đ/au lòng khôn xiết.

"Các cậu làm phản diện cũng phải có văn hóa chứ. Sau này người ta hỏi tại sao các cậu b/ắt n/ạt nam chính, lẽ nào lại bảo vì các cậu thi trượt toán, quản lý cảm xúc kém?"

Cả lớp im phăng phắc.

Chu Hưởng mếu máo: "Trì thiếu gia, tôi có thể tiếp tục làm một kẻ phản diện thiếu văn hóa được không?"

"Không được."

Tôi khoanh những câu sai lại: "Trưa ở lại, tôi giảng cho."

Chu Hưởng lộ ra vẻ mặt như bị sét đá/nh.

Một tên đàn em khác là Lý Chu thì thầm: "Trì thiếu gia thực sự thay đổi rồi."

Tên đàn em thứ ba là Triệu Vô Dạng gật đầu nghiêm túc: "Cậu ấy trở nên đ/áng s/ợ hơn. Trước kia chỉ đá/nh người, giờ thì đá/nh vào linh h/ồn của chúng ta."

Giang Dự An cúi đầu nhìn bữa sáng trên bàn.

Cậu ấy không ăn.

Tôi biết cậu ấy vẫn không tin.

Dù sao hôm qua tôi vẫn là kẻ phản diện b/ắt n/ạt người khác, hôm nay đã bắt đầu mang đồ ăn sáng đến. Cú chuyển hướng này còn đột ngột hơn cả quảng cáo mì gói "hương vị của mẹ".

Tôi không ép cậu ấy. Chỉ đẩy hộp sữa về phía cậu ấy: "Uống đồ nóng trước đi. Nguội rồi uống không ngon đâu."

Giang Dự An nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng cầm hộp sữa lên.

Cậu ấy không uống. Chỉ nắm ch/ặt trong tay. Như thể đang nắm lấy một chút hơi ấm không mấy chắc chắn.

Lòng tôi mềm nhũn.

Hệ thống cười lạnh: [Ký chủ, cậu tưởng thế này là c/ứu rỗi được nam chính sao? Cốt truyện gốc sẽ tự động sửa lỗi.]

Tôi hỏi: "Sửa lỗi thế nào?"

Giây tiếp theo, giáo viên chủ nhiệm bước vào.

"Giang Dự An, ra ngoài một chút. Có người tố cáo em lấy tr/ộm tiền quỹ lớp."

Tôi: "…"

Đúng là công thức quen thuộc của truyện ngược.

Tr/ộm tiền, hiểu lầm, không thể phân bua. Tác giả không còn món nào khác ngoài món này sao?

Tôi đứng dậy: "Thưa thầy, em tố cáo."

Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi.

"Em tố cáo cái gì?"

Tôi chỉ tay vào ba tên Chu Hưởng: "Tố cáo bài tập toán của bọn họ làm như hiện trường gây án, đề nghị thầy kiểm tra nghiêm ngặt."

Chu Hưởng: "?"

Lý Chu: "?"

Triệu Vô Dạng: "?"

Giáo viên chủ nhiệm: "…"

Giang Dự An: "…"

Hệ thống bị tôi chọc tức đến mức im lặng hoàn toàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm