Sau Lớp Mặt Nạ

Chương 1

22/08/2026 21:23

1

Hoắc Tư Niên là một tên bi/ến th/ái khốn kiếp.

Là cái loại mà bạn t/át hắn một cái, hắn sẽ l.i.ế.m ngược lại ngón tay bạn, thậm chí còn bị đ.á.n.h đến mức sướng rên lên.

Ngay từ năm tốt nghiệp cấp ba, tôi đã nhìn thấu điều này rồi. Số tiền trong tấm thẻ mà hắn ném cho tôi đủ để tôi nằm ườn hưởng thụ cả đời.

Cho đến năm hai đại học.

Trong một bữa tiệc từ thiện, Hoắc Tư Niên ấn vai tôi, chỉ về phía người đàn ông đang cúi đầu châm t.h.u.ố.c trong góc:

"C/ưa đổ hắn đi, rồi cậu có thể rời đi."

Hai năm qua, hắn chưa từng coi tôi là con người, và chính tôi cũng vậy.

Việc làm ăn của hắn rất lớn; nước trong giới giải trí đục ngầu như thế, toàn bộ đều do một tay hắn khuấy đảo.

Tôi hơi bực bội: "Lại nữa sao?"

Hoắc Tư Niên vỗ vỗ mặt tôi, hệt như đang vỗ về con ch.ó cưng hắn nuôi trong nhà.

Cơn say không chạm đến đáy mắt, hắn cười như một con rắn đ/ộc: "Tiểu Dã, nhớ phải chơi c.h.ế.t hắn đấy."

2

Lại có người khiến Hoắc Tư Niên gh/ét đến vậy sao?

Thế thì gã đó cũng cừ thật đấy, tôi bắt đầu thấy hứng thú rồi.

Cộng thêm việc cái giá mà Hoắc Tư Niên đưa ra đủ cao. Rằng sau khi dằn vặt lẫn nhau suốt hai năm trời, cuối cùng hắn cũng chịu buông tha cho tôi.

Tôi nhấc chân đi về phía người kia.

Bật lửa của người đó hình như bị hỏng, anh ta lấy điếu t.h.u.ố.c khỏi môi, định quay người rời đi.

"Cần lửa không?"

Trong lúc bước tới, tôi đã nhanh chóng ngậm một điếu t.h.u.ố.c lên miệng và châm lửa.

Đối phương ngước mắt lên. Dáng mắt hẹp dài, con ngươi mang một màu nâu sẫm tuyệt đẹp.

Chậc, đúng gu của tôi. Chỉ tiếc là Hoắc Tư Niên muốn chơi c.h.ế.t anh ta, tôi cũng hết cách.

Anh ta nói lời cảm ơn rồi lại ngậm điếu t.h.u.ố.c vào miệng.

Tôi cứ thế ngậm điếu t.h.u.ố.c trên môi, khom người ghé sát lại gần. Dùng đầu lọc đỏ rực của mình chạm vào đầu t.h.u.ố.c của anh ta để châm lửa.

Ánh lửa lập lòe, làn khói đã mờ mịt tràn ra từ chóp mũi.

Gần quá. Gần đến mức có thể nhìn rõ sự biến đổi màu sắc nơi đáy mắt và yết hầu đang hơi lăn lộn của anh ta.

Thảo nào hôm nay Hoắc Tư Niên lại ép tôi đeo dây chuyền ngựk. Mẹ nó đúng là bi/ến th/ái thật.

Ở góc độ này, chắc hẳn Giang Ngự đã nhìn thấu tất cả, bao nhiêu tâm tư bé nhỏ giấu dưới lớp áo sơ mi của tôi đều bị anh ta thu trọn vào tầm mắt.

3

Nhưng Giang Ngự không hề mắc bẫy.

Sau khoảnh khắc biến đổi ngắn ngủi đó, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng, tựa như tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng tôi.

"Thời Dã." Tôi chủ động đưa danh thiếp, cố gắng lưu lại chút ấn tượng sâu sắc hơn trong mắt anh ta.

Hoắc Tư Niên nói, Giang Ngự là nhị công t.ử của tập đoàn họ Giang, trong tay nắm quyền quyết định của một dự án IP lớn.

Nếu tôi có thể đu bám anh ta, sau đó giành được vai nam chính rồi lợi dụng tin đồn tình ái để cho anh ta nếm chút đ/au khổ. Thì mục đích của Hoắc Tư Niên coi như đã đạt được.

"Anh tưởng tôi là cục nam châm hút người chắc, ai cũng phải yêu tôi sao?"

Một luồng bực dọc trào dâng trong lòng. Nghe hắn bày xong kế hoạch, tôi không nhịn được mà ném vỡ cả bát.

Đã không còn nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu hắn muốn dâng tôi cho kẻ khác.

Hoắc Tư Niên tựa lưng vào sô pha, ngón tay cái vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích đỏ, chậm rãi thong thả đưa mắt đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân: "Thời Dã."

Hắn nhấp một ngụm rư/ợu, l.i.ế.m đi vệt rư/ợu vương bên môi.

Giọng điệu vô cùng dịu dàng, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc: "Em đúng là không biết bản thân mình nặng nhẹ bao nhiêu mà."

4

Lưng tôi căng cứng.

Dạo này Hoắc Tư Niên quá dung túng tôi, khiến tôi quả thực có chút không biết trời cao đất dày là gì.

Lần trước tôi cãi lại hắn, Hoắc Tư Niên vì để trừng ph/ạt, đã bắt tôi quỳ trước cửa phòng ngủ của hắn suốt nửa tháng trời.

Toàn bộ tài nguyên phim ảnh trong thời gian đó đều bị đem cho người khác – một người mới trắng trẻo, xinh đẹp và đủ độ ngoan ngoãn.

Khoảng thời gian đó tôi đã tổn thất quá nhiều tiền, xót ruột đến mức nửa đêm nửa hôm tôi vẫn phải bật dậy vỗ đùi bôm bốp.

Tôi c.ắ.n ch/ặt răng.

Đến ngày thứ mười sáu, tôi nhờ người đuổi khéo cậu nghệ sĩ nhỏ kia đi, lẻn vào phòng Hoắc Tư Niên, ngồi trên sô pha đợi hắn đến tận nửa đêm.

Lúc Hoắc Tư Niên bước vào phòng, tôi đã ngủ thiếp đi rồi, tiếng ngáy vang lên đều đặn.

Khi hắn đ/á tôi tỉnh dậy, thực ra tôi biết hắn đã nguôi gi/ận rồi.

Hôm nay tâm trạng hắn dường như đặc biệt tốt, hết lần này đến lần khác gọi tên cúng cơm của tôi. Chất giọng trầm thấp, quyến luyến.

Đó là tên thật của tôi trước khi ra mắt: Lục Nhượng.

Hoắc Tư Niên nói cái tên này quá hướng nội, không hợp với cái giới giải trí ăn th!t người này, nên đổi thành Thời Dã cho tôi.

Nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nhìn thấu được hắn, giống hệt như việc tôi không thể hiểu nổi tại sao năm đó hắn lại tìm đến tôi.

5

Có lẽ là, hắn đã sớm biết tôi có một gia đình nát tươm.

Đúng vậy.

Người cha nghiện c/ờ b/ạc, người mẹ ốm đ/au b/ệnh tật, đứa em trai đang đi học và một kẻ vụn vỡ là tôi.

Tôi của năm mười tám tuổi.

Còn dễ nắn bóp hơn cả miếng đậu phụ ngoài chợ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi nghỉ việc, gia đình vẫn bắt tôi tổ chức tiệc cho cả dòng họ miễn phí

Chương 10
Sau khi rời khỏi nhà hàng áp lực cao, Đường Dĩ Hòa trở về nhà tạm trú, vốn nghĩ rằng mình có thể nghỉ ngơi sáu tuần, nào ngờ cha mẹ đã sớm hứa hẹn thay cô đảm nhận việc tổ chức buổi tiệc gia tộc cho sáu mươi người. Từ thực đơn dán trên tủ lạnh, địa điểm tổ chức ở phòng sinh hoạt, đơn đặt hàng nhà cung cấp cho đến quyền sử dụng phòng khách, sự chuyên nghiệp của cô hết lần này đến lần khác bị xem là nguồn lực gia đình đương nhiên phải có. Khi người cô duy nhất ủng hộ cô cũng thừa nhận rằng bà từng mặc nhiên cho phép sự sắp đặt này, Dĩ Hòa cuối cùng mới hiểu ra, thứ cô thực sự cần rời bỏ không chỉ là một buổi tiệc, mà là quy tắc cũ dùng lao động miễn phí để đổi lấy cảm giác được cần đến và được giữ lại. Cô công khai rút lui khỏi việc tổ chức, chấp nhận việc chuyển đi và sự bất mãn của họ hàng, đồng thời học cách khiến công việc tại quán ăn nhỏ hai mươi chỗ ngồi có sự khởi đầu, có kết thúc và có thù lao xứng đáng.
0