Kẻ Bạc Tình

Chương 3.

12/02/2025 12:07

Khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.

Cánh cửa phòng VIP vừa mở, tôi lập tức nhìn thấy ngay Chu Hàn đang ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là Hứa D/ao — hoa khôi của khoa — với nụ cười ngọt ngào, cánh tay thân thiết khoác lấy tay anh ta.

Anh ta liếc qua tôi với vẻ mặt hờ hững, thấy tôi tay không đến thì nhướn mày:

“Đồ đâu? Không phải cô nói sẽ mang đến ngay sao?”

“Đến rồi, đến rồi đây.” Tôi cười tươi, bước qua một bên, để lộ ra anh shipper vạm vỡ đang đứng phía sau ôm một thùng giấy khổng lồ.

“Cảm ơn anh, cứ đặt ở đây là được.” Tôi cười híp mắt nói. “Tiền phí giao hàng tôi sẽ chuyển khoản cho anh sau.”

Anh shipper cảm ơn , đặt thùng xuống rồi nhanh chóng rời đi.

Chu Hàn đứng bật dậy, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm tôi:

“Lâm Từ, ý cô là gì đây?”

“Em chỉ sợ anh dùng không đủ nên m/ua thêm một ít cho chắc thôi.”

Tôi cúi xuống, gõ nhẹ vào chiếc thùng lớn, cười nói:

“Loại b a o c a o s u hương bạc hà, siêu mỏng gân gai, đảm bảo sẽ mang đến cho hai người một đêm cực kỳ s u n g sướng.”

Hứa D/ao nhẹ nhàng lắc đầu, nở nụ cười hiền hòa:

“Lâm Từ, làm thế này thật sự không đáng đâu.”

Cô ta tỏ vẻ thấu hiểu:

Cậu đi làm thêm vất vả, sao phải vì chuyện này mà nhịn ăn nhịn uống cơ chứ?”

Chu Hàn đứng cạnh cô ta, im lặng nhìn tôi vài giây, rồi đột nhiên nhếch mép cười khẩy:

“Cô cố tình làm lo/ạn để c h ọ c t ứ c tôi, nghĩ rằng như vậy tôi sẽ mềm lòng với cô sao?”

Tôi không đáp, chỉ im lặng cúi đầu.

Anh ta bước tới, đứng ngay trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống:

“Sao, k h ó c rồi à?”

Một chiếc thùng này đã tiêu của tôi hơn năm ngàn tệ, nghĩ đến việc lát nữa tài khoản sẽ có năm mươi vạn tệ được chuyển vào, tôi phải cố hết sức để không bật cười thành tiếng.

“Có gì phải k h ó c? Con đường này là do chính cô chọn mà.”

Chu Hàn nắm lấy cằm tôi, buộc tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Ánh mắt anh ta khựng lại khi thấy khuôn mặt tôi đ ỏ bừng, đôi mắt hoe hoe đỏ, nơi khóe mắt lấp lánh giọt lệ chưa kịp rơi.

Anh ta hài lòng nhếch môi:

“K h ó c đến mức này... nếu cô nhất định muốn, tối nay tôi cũng không phải là không thể—”

Tôi gi/ật mình, vội vàng c/ắt lời:

“Không cần đâu! Ý em là, anh không cần phải é p bản thân mình như vậy.”

“Chu Hàn, em biết anh không thích em. Em không xinh đẹp, cũng chẳng thông minh, không biết cách làm thế nào để anh có thiện cảm với mình, chỉ có thể dùng cách n g ố c n g h ế c h nhất này.”

Vừa nói, tôi vừa âm thầm v é o mạnh vào đùi, đ a u đến mức nước mắt rơi lã chã.

“Không sao đâu, chỉ cần anh thấy vui là được. Với em, được tự tay làm một số việc cho anh, đã là niềm hạnh phúc lớn lao rồi.”

Nước mắt vẫn đọng trên khóe mi nhưng tôi vẫn cố gắng mỉm cười thật tươi, dốc sức nở một nụ cười rạng rỡ nhất với anh ta.

Khoảng cách gần đến mức tôi thấy rõ bóng mình phản chiếu trong mắt Chu Hàn. Mái tóc và bộ đồ bị mưa làm ướt nhẹp, bết ch/ặt vào người, đôi mắt đỏ hoe, trông vừa chật vật vừa thê t h ả m nhưng vẫn cố nở nụ cười đầy đ a u k h ổ.

Tuyệt vời, tôi thầm chấm cho diễn xuất của mình 95 điểm.

Chu Hàn nhìn tôi chăm chăm, không nói lời nào. Vài giây sau, anh ta khẽ cười lạnh:

“Cô cũng tự biết thân biết phận đấy.”

“Được rồi, c ú t đi.”

Biết thời thế, tôi lập tức cúi đầu lau nước mưa còn đọng trên khóe mắt, hít một hơi thật sâu:

“Em đi đây. Lần sau nếu có gì cần, anh nhớ gọi cho em nhé — nhất định phải gọi em đấy, đừng nhờ ai khác!”

Nói xong, tôi quay người rời đi, đóng cửa lại.

Ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, điện thoại trong túi rung hai lần liên tiếp. Tôi biết ngay đó là thông báo tài khoản đã nhận đủ năm mươi vạn tệ. Cuối cùng tôi không nhịn được cười phá lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19
12 Thuần dưỡng Alpha Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tại hôn lễ, mẹ tôi nói tôi không phải con ruột của bà ấy.

Chương 7
Vào ngày cưới, bố mẹ tôi lên sân khấu phát biểu. Những bản nhạc sâu lắng vang lên, thế nhưng câu đầu tiên họ nói lại là: "Thực ra... Nhã Kỳ không phải con ruột của chúng tôi." Họ nhìn tôi nói tiếp: "Giờ con đã kết hôn, cũng coi như có mái ấm riêng. Còn ơn dưỡng dục, chúng tôi không mong đền đáp. Từ nay trở đi, hai bên không cần liên lạc nữa." Dứt lời, họ đặt micro xuống, quay lưng rời đi. Tôi vội vàng ổn định khách mời. Đến khi tiệc tàn, mẹ chồng ngập ngừng kéo tay tôi: "Nhã Kỳ à... Tiền thách cưới... bọn mẹ đã chuyển cho bố mẹ con từ hôm trước rồi."
Hiện đại
0