Tốt, thật là kịch tính.

Việc "vợ tôi" là một người đàn ông âm trầm càng khiến tôi hưng phấn hơn.

Tôi và Giang Đình hôn nhau say đắm.

Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy hơi có lỗi với nam chính Vương Tinh Dã.

Tôi liếc nhìn cậu ta.

Lại nhớ đến những lời vô nghĩa cậu ta từng nói, chút cảm giác tội lỗi cũng tan biến.

Tôi là bố nuôi của cậu ta mà cậu ta dám để mắt tới tôi à? Thật là đảo ngược càn khôn!

Đầu tôi bị Giang Đình xoay lại tiếp tục hôn: "Chồng ơi, đừng nhìn cậu ta nữa, nhìn em đi, em đẹp không?"

Tôi choáng váng gật đầu: "Nhưng nhất định phải mặc váy đội tóc giả sao?"

Giang Đình nắm mái tóc thở dài: "Anh không hiểu đâu, ai bảo em là Ba dượng trong mấy truyện “Ba dượng” chứ."

Hóa ra, cái sai lầm lớn mà hệ thống nói đến chính là Giang Đình.

Rõ ràng chỉ là thua cuộc chơi game bị ph/ạt mặc đồ nữ, lại bị ý thức thế giới bắt làm nữ chính.

Tôi nghẹn ngào: "Anh hiểu, anh là người chồng ngủ say trong câu chuyện Ba dượng đó."

Khóe mắt tôi lăn giọt lệ, không dám nhìn cậu ấy: "Vậy... em có chút nào thích anh không?"

Giang Đình lại rúc vào cổ tôi cười khẽ.

"Chồng à, sao anh lại nghĩ vậy?"

"Nếu em không thích anh, dù thế giới này sụp đổ, em cũng sẽ không diễn vợ anh theo kịch bản."

"Bé cưng, em yêu anh đi/ên cuồ/ng. Vì thế mới chịu để con chó ngốc này leo lên giường chúng ta, diễn cái kịch bản ch*t ti/ệt này."

Nhưng tôi không phải nam chính.

"Anh chỉ là ông chồng ngủ say thôi mà." Tôi mắt ngấn lệ, quay nhìn Vương Tinh Dã đang ngủ say khì, khẽ hỏi: "Em đá/nh gục đứa con nuôi của anh rồi hôn anh, kịch bản không sụp đổi sao?"

Làm lo/ạn như vậy, sẽ bị ý thức thế giới xóa sổ mất.

Tôi không muốn thế.

Nhưng càng không muốn đá/nh thức Vương Tinh Dã để cậu ta diễn đúng kịch bản với Giang Đình.

Tôi vừa mới x/ác nhận được Giang Đình thật sự thích mình mà thôi.

"Không sao." Giang Đình áp sát tai tôi thì thầm cười: "Tiểu thuyết đăng trên trang web xanh sạch nhất, đến những cảnh này đều tắt đèn hết."

Ồ, thế thì tôi yên tâm.

Nghe nói ở đó chỉ dùng dấu ba chấm để đoán cảnh tắt đèn.

Đang lúc tôi suy nghĩ, Giang Đình lôi Vương Tinh Dã ra khỏi phòng, khóa cửa.

Chiếc đèn ngủ duy nhất trong phòng tắt lịm.

Cậu ấy cởi bỏ váy dài, tháo tóc giả, bàn tay nắm lấy mắt cá chân tôi.

Khẽ dỗ dành: "Vậy... phân cảnh của nam nữ chính trong tiểu thuyết Ba dượng này, chúng mình diễn nhé?"

Tôi không thể từ chối sự dịu dàng mê hoặc của cậu ấy.

"Được."

Đến khi được Giang Đình vực ra khỏi bồn tắm, tôi mới chậm hiểu ra.

Đã tắt đèn rồi, còn cần diễn cảnh này làm gì?

Với lại... tại sao tôi phải đóng phân cảnh của nữ chính vậy?!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0