Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1776: Vừa tỉnh dậy

04/03/2025 14:34

Cô ngơ ngác cúi đầu nhìn mình một cái, rồi lại nhìn chung quanh một vòng thị trấn nhỏ này.

Cô không phải đang nằm mơ chứ?

Nhưng mà... đây là nơi nào? Tại sao sau khi cô tỉnh dậy lại ở đây? Lục Đình Kiêu đâu? Tiểu Bảo đâu rồi?

Tiểu Bảo không phải bị Kiều Dịch b/ắt c/óc rồi chứ?

Rõ ràng là cô ôm Tiểu Bảo cùng nhau chạy trốn, vẫn chạy trốn... cho đến khi có một tiếng n/ổ rất lớn, cô đột nhiên mất hết ý thức.

Cô và Tiểu Bảo được c/ứu sao?

Nhưng mà, sao lại không có cảm giác chân thực chút nào...

Sao tin tức giải trí trong tivi cô lại nghe mà không hiểu?

Hàn Tử Huyên là ai?

Thịnh Thế lại lụi bại tới mức phải lui khỏi võ đài?

Cô tiếp tục ngẩng đầu nhìn về phía tivi nhưng mà bản tin đã kết thúc rồi, vị chủ quán kia đã đổi sang kênh khác, đang phấn khởi ngồi xem phim "mẹ chồng nàng dâu".

Ánh mắt Ninh Tịch rơi vào đống tạp chí, cô nhẹ giọng nói: "Chủ..."

Sao vừa mở miệng lại thấy giọng nói khô khốc như giấy nhám thế này, chẳng nhẽ miệng của cô cũng bị thương sao?

"Chủ quán..."

Ninh Tịch thử lại một lần nữa, lần này trót lọt hơn trước nhiều.

Cảm giác này không giống bị thương, mà giống như đã rất lâu rồi cô không nói chuyện nên khi đột nhiên lên tiếng thì có chút không thích ứng.

"Tới ngay! Muốn m/ua cái gì?" Vị chủ quán kia vẫn không nỡ rời mắt khỏi màn hình tivi, mãi mới quay ra nhìn cô gái đang đứng trước quầy.

Một giây sau, ông ta đứng ng/u người ở đó, chén nước chè đang cầm trong tay đổ nghiêng ra ngoài mà không biết, ông ta cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm Ninh Tịch...

Cô gái này không trang điểm cũng không đeo bất kì đồ trang sức nào, mái tóc dài mượt như tơ đen buông xõa ngang hông. Cô chỉ mặc bộ đồ ngủ thêu hoa nhỏ rộng thùng thình nhưng đám hoa hải đường bừng bừng nở rộ phía sau lưng cô lại không cư/ớp nổi chút ánh sáng nào....

Quá... quá đẹp...

Cứ như là tiên nữ hạ phàm...

"Chủ quán?"

Ninh Tịch gọi nhiều lần thì ông bác kia mới tỉnh táo lại: "A... cô... cô cần gì?"

"Xin lỗi, tôi không mang theo tiền... mấy tờ báo này tôi có thể xem nhờ chút hay không?"

"Có thể... có thể! Tất nhiên có thể! Cô xem đi! Cô cứ xem thoải mái đi!!!"

"Cám ơn."

Ninh Tịch cầm lên một tờ báo mới nhất rồi mở luôn phần tin tức giải trí ra.

Đầu đề là phần quảng cáo của một bộ phim, trong phim là một cô gái mặc đồ cổ trang màu đỏ thẫm đang ngồi xếp bằng trên biển cát vàng mênh mông.

Trong tay cô gái đó đang nắm hờ một vò nữ nhi hồng, đôi môi đỏ tươi, đôi lông mày chếch chếch đẹp đến nóng bỏng lại phách lối...

Tựa đề bài báo là: [Quách Khải Thắng tự mình "cầm đ/ao" xử lý kịch bản truyền hình của Thiên Hạ, Hàn Tử Huyên x/á/c nhận tham gia diễn xuất vai Mạnh Trường ca.]

Hàn Tử Huyên...

Lại cái tên này...

Quách Khải Thắng muốn làm bản truyền hình của Thiên Hạ?

Làm sao có thể?

Cô hoàn toàn chưa nghe qua tin tức này!

Ninh Tịch nhanh chóng lật xem những tờ báo khác, cô phát hiện cái tần suất xuất hiện của cái tên Hàn Tử Huyên là nhiều nhất, tất cả các tạp chí lớn nhỏ đều có tin tức liên quan đến cô ta.

Cô thậm chí còn thấy được scandal của Giang Mục Dã....

Trong hình có hai người đang ôm hôn nhau trong quán rư/ợu mờ tối, mặc dù hình ảnh không rõ nhưng cô có thể dễ dàng x/á/c nhận người kia chính là Giang Mục Dã..

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra...

Vừa tỉnh dậy...

Cả thế giới liền thay đổi...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
2 Tìm Về Chương 12
4 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Năm thứ 79 Chương 6
12 Em vợ Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm