Hẹn Ước Lính Cứu Hoả

Chương 11

30/09/2024 20:23

Tôi mở to mắt, đẩy cửa ban công ra và bước ra ngoài. Sợi dây đang đung đưa không ngừng. Giây tiếp theo, bóng hình của Tống Triết xuất hiện trước mặt tôi.

Anh mặc bộ đồ tập thể lực bó sát, chiếc áo ngắn tay màu xanh bó ch/ặt vào cơ bắp của anh. Đôi mày và ánh mắt sắc bén, trên trán còn có những giọt mồ hôi lấp lánh. Anh nắm ch/ặt sợi dây bằng một tay, mang theo ánh hoàng hôn vàng óng khắp thân mình, nhẹ nhàng nhảy vào ban công.

Không có từ nào có thể miêu tả được sự đẹp trai của Tống Triết vào giây phút này.

Cũng không có từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc của tôi lúc này.

"An An, em không sao chứ?"

Tôi nhào lên, ôm ch/ặt lấy eo của Tống Triết, vùi đầu vào lồng ng/ực anh.

"Tống Triết, em nhớ anh quá."

Tống Triết vỗ nhẹ lên lưng tôi để trấn an, bàn tay anh chạm vào vai tôi, đẩy tôi ra một khoảng cách vừa đủ.

"Vừa nãy anh đang luyện tập, người đầy mồ hôi."

Mặt anh hơi đỏ lên, lồng ng/ực phập phồng, hơi thở gấp gáp.

"Môi anh cũng có mồ hôi à?"

Tôi nhìn anh chăm chú, anh sững lại một chút, khẽ cười, rồi cúi đầu hôn tôi.

Chúng tôi cuồ/ng nhiệt hôn nhau trên ban công. Mặt trời lặn phía chân trời, sau lưng là ánh hoàng hôn rực rỡ. Tôi cảm thấy mình như sắp tan chảy trong vòng tay của Tống Triết.

"Tống Triết, chúng ta đi đến sảnh hành chính lấy chứng minh thư, rồi đến Cục dân chính luôn nhé."

"Nhưng cửa phòng bị khóa rồi, anh có biết mở khóa không?"

Tống Triết lắc đầu, kéo tôi ngồi xuống sofa.

"An An, chúng ta cùng ngồi đây đợi bố mẹ em về."

"Cuộc hôn nhân không được cha mẹ chúc phúc thường sẽ không hạnh phúc. An An, anh sẽ không để em phải chịu ấm ức như vậy. Nếu bố mẹ em đã chọn sẵn đối tượng cho em, thì chúng ta cứ so tài xem ai tốt hơn."

Tống Triết nắm ch/ặt tay tôi.

"Anh sẽ đường hoàng cưới em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm