Ảnh Đế Không Dễ Làm

Chương 6

04/04/2025 19:00

"Giải thích cái gì?"

Tôi thờ ơ đáp: "Giải thích làm gì? Tôi anh hùng c/ứu mỹ nhân đấy."

Đọc lại dòng tiêu đề từ trang tin giải trí: "Thẩm Tự Hành nửa đêm nghi anh hùng c/ứu mỹ nhân, ân cần khoác áo cho Chu Vũ Phong, chiều chuộng mở cửa xe cho bạn gái."

Chưa nói hết câu, Kỳ Hạo đã ném vỡ chiếc cốc thủy tinh trên đầu giường.

Xem đi, đúng là cái tính chó này.

Không vừa ý là đ/ập đồ người khác, đ/á/nh người khác.

Hắn chẳng bao giờ mất kiểm soát đến mức tự làm hại mình.

Tôi bỏ điện thoại xuống, đối mặt với khuôn mặt đang sát khí ngút trời.

Kỳ Hạo nghiến răng ken két, từng chữ bật ra: "Tôi hỏi lần cuối em có định rời đi?"

Tôi bình thản: "Có."

Kỳ Hạo lao tới siết cổ tôi: "Thẩm Tự Hành! Em dám?!"

Bàn tay hắn như kìm sắt, bóp nghẹt hơi thở.

Tôi cũng phun ra uất ức, châm chọc: "Sao? Kỳ tổng lưu luyến tôi ư? Chẳng phải đã tìm được bản sao mới rồi sao?"

Kỳ Hạo gi/ật mình, ánh mắt thoáng hoài nghi.

Bạch nguyệt quang của hắn vốn là chủ đề cấm kỵ, chưa từng nhắc tới.

Tôi biết mình là bản thay thế, nhưng giả vờ không hay.

Để hắn uốn nắn, mặc đồ hắn thích, nói năng theo ý hắn, ép mình học theo sự uyên bác, ôn nhu của người trong tim hắn.

Trời biết tôi cay đắng thế nào!

Ban đầu còn nghĩ: Cần gì vì người ch*t mà đối địch với tiền bạc?

Nhưng bao năm hắn lạnh lùng, ngang ngược...

Tao chịu hết nổi rồi!

Đờ mờ hắn! Đầu tư phim thì bảo dự án dỏm, giới thiệu đạo diễn lớn thì chê thấp kém.

Phong sát tôi thì tay không run.

Tôi cần hắn làm cái méo gì?

Trái tim tôi dâng hiến bao năm bị giày xéo như rơm rác, đất sét còn có chút khí tiết!

Mũi cay cay, giọt nước lăn trên má.

Kỳ Hạo hoảng hốt buông tay.

Tôi quay mặt, chùi mũi tự giễu: "Xem đi, diễn xuất của lão tử vẫn tốt hơn thằng tiểu bạch kiểm của anh, khóc lóc đúng lúc chứ?"

Kỳ Hạo im lặng.

Tôi tiếp tục chế nhạo: "Nhưng dù Hứa Chi Ý diễn dở, gương mặt cũng đủ xài rồi."

Hít sâu, tôi nhìn thẳng vào hắn: "Rốt cuộc... hắn mới là người giống Thôi Ngọc nhất."

Kỳ Hạo gầm lên: "Cấm nhắc tên hắn!"

Mười mấy năm rồi.

Hắn vẫn không quên được người đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Tắt đèn Chương 8
10 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm